Chuyện tình mùa hè xanh

06:14 |
Muốn cống hiến sức trẻ ở những nơi còn nghèo khó, sinh viên tình nguyện không quản ngại những vất vả, khó khăn đến với người dân trong mùa hè tình nguyện. Không chỉ có trải nghiệm, trưởng thành, những kỷ niệm mà còn có nhiều tình yêu đẹp đã đơm hoa.
Chuyện tình mùa hè xanh
Chuyện tình mùa hè xanh
Những kỷ niệm khó quên

Mùa hè năm nay, để có được một “suất” đi tình nguyện tại xã Kim Nọi (Mù Cang Chải, Yên Bái), Nguyễn Thị Linh, sinh viên trường Cao đẳng Y (Yên Bái) phải “tranh đấu” với nhiều bạn thân vì cả lớp chỉ được một, hai người đi. “Bạn mình học giỏi hơn, lại quen đi hoạt động tình nguyện, cơ hội của mình rất ít. May mắn, cuối cùng mình cũng được tham gia”, Linh chia sẻ. Người nhà không thích Linh đi xa khó khăn vất vả, Linh chỉ cười, bảo đi tình nguyện với các bạn vừa vui, vừa có những trải nghiệm, cực khổ cũng không sao.

Lên địa bàn hoạt động tình nguyện, nhiều khi Linh và cả đội phải đi bộ vượt qua mấy quả đồi để sửa đường, đào hố rác, đi gặt cho bà con dân bản. Vốn quen cuộc sống ở thị thành, nhưng ai cũng tỏ ra hào hứng, quên hết mọi mệt mỏi.

Có hôm, cả đội phải mang theo gạo, mỳ tôm để nấu ăn dọc đường. Nhiều hôm đói quá, Linh ăn mỳ tôm sống, sau đó uống nước. Linh bảo, vào trong bụng là vừa chín. “Vất vả thì mới đích thực là đi tình nguyện. Nếu đi tình nguyện mà sướng như ở nhà thì còn gọi gì là tình nguyện nữa”, Linh nói. Ở Yên Bái, Linh cũng quen với nhiều món ăn lạ, độc đáo của sinh viên như “chanh chấm muối, dưa Mèo chấm đường”…

Giống như Linh, mùa hè tình nguyện này, Nguyễn Thị Ngoan, sinh viên trường Cao đẳng Sư phạm Yên Bái cũng có nhiều kỷ niệm. Ngoan cùng các bạn làm nhiệm vụ dạy xóa mù chữ cho đồng bào dân tộc Mông ở xã La Pán Tẩn (Mù Cang Chải).

Những ngày đầu tình nguyện, lên vùng xa lạ không quen với cảnh rừng núi, mỗi khi mẹ gọi điện hỏi thăm Ngoan đều khóc vì nhớ nhà. Do lên vùng cao, khí hậu lạnh nên Ngoan bị viêm họng cấp, phải nhập viện điều trị một tuần. Ra viện, dù vẫn còn bị ho, nhưng Ngoan tiếp tục đến lớp hỗ trợ giáo viên dạy chữ cho đồng bào.

“Lúc đầu do bất đồng ngôn ngữ, bà con không hiểu được. Mình phải nhờ các em học sinh ở đây phiên dịch giúp. Mình nói bây giờ xuống chợ, để mua hàng phải dùng tiếng Việt, ký kết các loại giấy tờ cũng phải dùng tiếng Việt… Nói mãi họ mới đồng ý đi học”, Ngoan kể. Lúc bà con đến lớp, Ngoan và các bạn hát cho bà con nghe. Bà con vỗ tay khen hay. “Bọn mình tận dụng cơ hội, hỏi bà con có muốn biết hát như thế không. Bà con đồng ý và học chữ hăng say hơn nhiều. Có những tối học đến 22h rồi mà bà con vẫn muốn học nữa, không muốn về”, Ngoan nói.

Tuy chỉ đóng vai trò là trợ giảng, nhưng các “thầy cô” tình nguyện chiếm nhiều cảm tình của bà con. Ngoan vẫn nhớ mãi, một buổi sáng đến lớp thấy trên bảng có dòng chữ viết nguệch ngoạc “Yêu cô giáo lắm”.
Sinh viên tình nguyện hỗ trợ bà con xã La Pán Tẩn, Mù Cang Chải học chữ
Sinh viên tình nguyện hỗ trợ bà con xã La Pán Tẩn, Mù Cang Chải học chữ
Vui vì biết được chữ, viết được tên mình, bà con mang đào, mận, quả su su xuống biếu cô giáo. “Bà con cho nhiều lắm, bọn mình ăn mãi không hết. Đổi lại, bọn mình cho kẹo để bà con mang về cho lũ trẻ ở nhà”, Ngoan cười.

Hùng và Nhất, hai tình nguyện viên cùng Ngoan thì nhớ mãi trận sốt, ốm khi lên bản Pú Nhu (Mù Cang Chải) dạy học. Nằm li bì mấy ngày, hai anh em phải tự chăm sóc lẫn nhau. “Đường sá đi lại khó khăn, xa xôi, nên chẳng mấy khi mình xuống dưới thị trấn. Hai anh em ở lại ngắm ruộng bậc thang cho đỡ buồn”, Hùng kể.

Tình yêu đẹp đơm hoa

Mùa hè tình nguyện cũng là dịp nảy nở những tình yêu đẹp của các cặp đôi tình nguyện. Đến nay, Nguyễn Hoàng Long được coi là “ngôi sao” trong đội tình nguyện của Khoa Luật (ĐHQG Hà Nội) tại xã An Bình (Văn Yên,Yên Bái). Vốn đẹp trai, lại có tài lẻ chơi ghita, nên Long nổi bật nhất trong hội. “Đội chúng mình vừa tổ chức “Đêm tỏ tình” cho các cặp đôi. Đêm đó, Long là người duy nhất dám thổ lộ, nên nổi tiếng nhất”, Nguyễn Ngọc Quý, Đội trưởng đội sinh viên tình nguyện cho biết. Quý kể, Long mến một nữ sinh trong đội. Trong “Đêm tỏ tình”, Long mang đàn sang phòng bạn gái kèm theo một bông hồng đẹp. “Tuy chưa có câu trả lời cuối cùng, nhưng có vẻ “tình trong như đã, mặt ngoài còn e”,Quý lém lỉnh nói. Đến nay, các thành viên trong đội vẫn đang chuyền tay nhau clip quay lại cảnh Long đi tỏ tình.

“Đại bản doanh” đội tình nguyện của Long đóng tại trường Mầm non xã An Bình. Từ đây, phải vượt qua vài cây số đường đất để ra đến chợ. Tranh thủ các thầy, cô giáo đến họp, Long mượn xe máy ra chợ mua một hộp kẹo mút về tặng bạn gái. Về đến nơi, bị các bạn trêu, Long thoáng đỏ mặt, nhưng vẫn đủ dũng cảm để tặng hộp kẹo cho người cần được tặng.

Không chỉ có Long, mùa hè tình nguyện cũng là nơi nảy sinh và vun đắp tình yêu cho nhiều bạn trẻ. Tính đến nay, đã là mùa hè xanh thứ ba kỷ niệm tình yêu của Đào Thị Quỳnh Trang, sinh viên ĐH Y tế công cộng. Trang kể, chuyện tình của Trang bắt nguồn từ hành trình tình nguyện.

Yêu nhau được mấy tháng thì hai đứa tiếp tục đi tình nguyện cùng nhau trong chiến dịch mùa hè xanh. “Anh ấy vừa là người yêu, vừa là bạn, là người hướng dẫn mình trong các hoạt động tình nguyện. Cũng vì thế mà hai đứa hiểu nhau hơn. Có khi xa nhau 2 tuần mà không liên lạc được cũng thông cảm cho nhau”, Trang nói.

Đến nay, với Trang, mùa hè tình nguyện để lại nhiều kỷ niệm yêu thương. “Có đợt cuối chiến dịch tình nguyện, chúng mình làm chương trình tổng kết. Hai đứa phải đi đến nhà dân trên núi để lấy đồ. Đường chính thì phải đi xa, nên hai đứa đi đường tắt. Anh ấy thấy lũ trẻ đi xuống ở dốc nên cũng thử theo. Được một đoạn thì bị ngã. Anh ấy túm lấy chân mình, thế là cả hai đứa ngã lăn từ đỉnh đồi xuống. Vừa đau, vừa buồn cười. Lũ trẻ lại còn trêu ghẹo nữa”, Trang nói.
Nguồn: 24h

Tìm hướng đi sau khi trượt đại học

06:08 |
Mặc dù vẫn chưa có điểm chuẩn chính thức nhưng dự báo được kết quả khi lệch với “ngưỡng cửa” đại học còn khá xa, nhiều bạn trẻ đã tìm những hướng đi riêng cho mình.
Tìm hướng đi sau khi trượt đại học
Tìm hướng đi sau khi trượt đại học
Kiên trì con đường học hành

Dù kết quả thi đại học không đủ điều kiện để đỗ vào trường đại học như mơ ước, nhiều bạn trẻ vẫn kiên quyết đến cùng ôn và thi lại vào năm sau.

Không đỗ vào trường ĐH Hải Phòng, Thu Hiền (trường THPT Ngô Quyền, Hải Phòng) đã xin phép với bố mẹ cho phép mình ôn thi lại vào năm sau. Hiền chia sẻ: “Thi trượt, mình buồn lắm. May mà bố mẹ luôn an ủi, động viên nên mình cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần để đưa ra quyết định trước nhiều ngã rẽ".

Tuy điểm thi có thể xét nguyện vọng 2 nhưng Hiền không muốn học cao đẳng. Hiền sẽ theo đuổi đến cùng mục tiêu đã đặt ra ban đầu nên ôn tập kiến thức để thi lại trong kỳ tuyển sinh tiếp theo.
Hiền quyết định ôn thi lại, chứ không nộp nguyện vọng học cao đẳng
Hiền quyết định ôn thi lại, chứ không nộp nguyện vọng học cao đẳng
Còn Lê Văn (trường THPT Sơn Tịnh 1, Quảng Ngãi) cho biết đã có ý định xét vào một trường cao đẳng cho đỡ xấu hổ với bạn bè.

Văn bày tỏ: “Lúc biết kết quả, cảm giác của mình rất chán nản bởi vì mục tiêu cố gắng bao lâu nay đã không đạt được, đồng thời hổ thẹn với chính mình, bạn bè và mọi người xung quanh. Nhiều lúc mình muốn chạy trốn khỏi thực tại”.

Cũng chính cảm giác thất vọng, buồn chán này khiến bản thân Văn cảm thấy túng quẫn và dao động bởi những lời mời mọc từ một số trường không tổ chức thi tuyển gửi giấy báo về. Cậu chia sẻ: “Anh họ mình năm ngoái thi trượt đại học, cũng nhận đến chục giấy báo như thế, đến từ các trường liên kết, tư thục, … chưa bao giờ nghe đến tên tuổi. Mình nghĩ học những trường này ít ra cũng được cái danh “sinh viên”.

Nhưng khi được mọi người phân tích nhược điểm của các trường này, Văn đã bình tĩnh hơn và quyết định sẽ thi lại. Năm sau, Văn sẽ chọn trường, chọn ngành phù hợp với khả năng của mình hơn. "Bây giờ, mình cũng đã tự vạch ra kế hoạch trong đầu sẽ thực hiện nó như thế nào và tự nhủ nếu không muốn thua thiệt và xấu hổ với bạn bè thì phải đỗ được đại học. Bên cạnh đó, Văn cũng muốn sau này không phải hối tiếc vì bản thân đã không cố gắng hết mình”.

Tìm hướng đi khác cho bản thân

Nhận thức rõ được năng lực bản thân, nhiều bạn đã không nhất quyết thi cho bằng được vào đại học hay cao đẳng mà lựa chọn những con đường phù hợp với đam mê và khả năng của mình.

Khi biết điểm thi đại học thấp, không đủ để vào trường đã đăng ký dự thi, Nguyễn Nam (trường THPT Vĩnh Lộc, Thanh Hóa) đã không quá bất ngờ.

Nam cho biết: “Hơn ai hết, mình là người biết rõ năng lực của bản thân vì thế không hề muốn thi đại học. Nam đi thi vì nghĩa vụ, muốn cho bố mẹ vui lòng, thỏa nguyện hơn là mục tiêu của bản thân. Thực sự, mình đã cố gắng hết nên giờ cũng không có chút xấu hổ nào với gia đình".

Ngay khi biết điểm, Nam đã nói chuyện thẳng thắn với bố mẹ và bày tỏ quan điểm của bản thân: Sẽ quyết định đi học nghề. Hiện tại, mình đang làm hồ sơ để đăng ký vào một trường trung cấp dạy nghề trong tỉnh về kỹ thuật hàn xì. Sau khi kết thúc chương trình học hai năm, Nam dự định sẽ xin vào một công ty và theo đuổi công việc này. Sau khi đã cứng tay nghề, nếu có điều kiện, Nam muốn mở một xưởng riêng.

Còn với Hoàng Văn Đức (cựu học sinh trường THPT Tống Duy Tân, Thanh Hóa) lại quyết định lập nghiệp ở quê hương, nơi bạn sinh sống rất phát triển nghề đá. Đức cũng muốn mở một xưởng sản xuất đá mỹ nghệ.

Đức cho biết: "Là con út, anh chị đều có gia đình riêng ở xa nên mình quyết định lập nghiệp ở quê để tiện chăm sóc bố mẹ". Huyện Đức ở vốn sẵn tài nguyên đá, có thể tận dụng được mà không mất quá nhiều tiền vào chi phí, vận chuyển. Bên cạnh đó, kinh doanh đá mỹ nghệ vốn ít, chi phí thấp nên lúc bắt đầu, Đức sẽ dễ dàng vận động được nguồn vốn từ người thân.

"Mình biết là không thể gây dựng một xưởng đá nếu không hiểu về nó nên sẽ xin làm ở một xưởng khác ở quê để học việc. Qua thời gian ấy, mình sẽ biết cách để làm ra một sản phẩm thế nào, điều hành ra sao” - Đức vui vẻ tâm sự.

Đức cũng chia sẻ rằng, dù bản thân không được đào tạo bài bản, chính quy từ các trường đại học, cao đẳng nhưng tiếp xúc thực tế với công việc, Đức cũng hiểu hơn về nó. Bên cạnh đó, Đức cũng có cơ hội học hỏi thêm kinh nghiệm từ những người đi trước và sẽ đọc sách dạy khởi nghiệp và kinh doanh, quản lý.

Đức chia sẻ: “Khi nào trang bị đủ, mình sẽ bắt tay vào làm. Mình hiểu lựa chọn con đường này sẽ đối mặt với nhiều khó khăn nhưng không chán nản vì mình biết rõ mong muốn của bản thân”.
Nguồn: 24h

Nỗi trăn trở chọn bạn của nữ sinh năm nhất

06:59 |
Bỡ ngỡ với giảng đường đại học, nhưng nữ sinh năm nhất sẽ còn nhiều đắn đo hơn khi chọn bạn mà chơi.
Nỗi trăn trở chọn bạn của nữ sinh năm nhất
Nỗi trăn trở chọn bạn của nữ sinh năm nhất
Bạn bè từ mọi miền đất nước

Đại Học có thể nói là cái nôi quy tụ rất nhiều sinh viên từ Bắt chí Nam. Trong một lớp, bạn có thể nghe đủ thứ tiếng, từ giọng Hà Nội, giọng Huế, giọng Quảng Nam, giọng Nam… và trong thời gian đầu, có khá nhiều bạn trẻ lúng túng vì không thể hiểu rõ bạn đối diện đang nói gì vì họ dùng ngôn ngữ địa phương quá nhiều.

Hà My chia sẻ: “Học Đại Học thích nhất là được kết bạn khắp các miền. Vừa học hỏi được văn hóa vùng miền, rồi khi các bạn ấy từ quê vào lại được ăn đặc sản các kiểu nữa. Còn một điểm là khi đi du lịch dọc đất nước, ở đâu bạn có có “thổ địa” cũng như chỗ trú chân an toàn.”

Tuy có nhiều cái lợi nhưng việc quá nhiều đối tượng và con người khác nhau cũng gây nhiều trăn trở cho các bạn nữ sinh khi lựa chọn bạn bè trong suốt quá trình 4 năm học dài đằng đẵng. Minh Nguyên nói: “Vì khá biệt nhiều về tập quán, sinh hoạt cho nên mình cũng phải lựa chọn kỹ. Nếu không để sau này mất lòng nhau rồi xảy ra nhiều chuyện không hay!”
Phải khéo chọn bạn hợp với mình để tình bạn lâu dài
Sinh viên cũng cần chọn bạn mà chơi

Trước khi kết thân với ai đó phải luôn xác định về tính cách của họ xem mình có hòa hợp nổi không. Có những bạn tính tình chẳng hợp nhau nhưng vào cùng một nhóm rồi rốt cuộc lại cãi nhau làm xáo trộn nhóm, khiến nhóm tan vỡ.

Bên cạnh tính cách, còn phải nhìn về cách chi tiêu, ăn chơi, sinh hoạt của các bạn định kết thân. Phương Anh chia sẻ: “Mình chưa đi làm thêm nên nhận tiền trợ cấp Ba Mẹ dưới quê trong những tháng đầu. Vì vậy mình chi tiêu cũng dè sẻn lắm, nhưng lại kết thân với một nhóm bạn nhà ở Sài Gòn. Các bạn này ăn chơi khá nhiều, vì ban đầu tạo sự thân thiết nên mình cũng đi theo. Được khoảng 1 tháng thì không theo kịp trình ăn chơi hạng sang của các bạn nên mình tự tách nhóm và rút dần. Sau này mình chơi với nhóm khác, các bạn cũng chơi nhiều nhưng mà chơi theo kiểu sinh viên ăn quán lề đường tiết kiệm. Mình thấy hơp hơn.”

Bên cạnh vấn đề tài chính, sinh viên năm nhất còn rất dễ bị sa ngã và cuốn theo những giá trị ảo nếu không biết kết thân đúng đối tượng. Có rất nhiều trường hợp, do chọn bạn xấu, quậy phá, hút chích mà những anh chàng, cô nàng ngây thơ bị rơi vào vòng vây mua bán dâm, trộm cướp, nghiện ngập không đáng.

Với rất nhiều bỡ ngỡ khi bước vào môi trường học tập tự do ở Đại Học, các bạn sinh viên năm nhất, đặc biệt là các em nữ sinh phải luôn đề cao cảnh giác, lựa chọn bạn kỹ càng từ thái độ, tính cách, thói quen, sở thích để có thể đảm bảo 4 năm Đại Học là khoảng thời gian đáng nhớ chứ không phải đáng trách vì những sai lầm khi chọn bạn mà chơi.
Nguồn: inlook

Mẹ à!Con đã rơt đại học

23:07 |
Mẹ à!Con đã rơt đại học
Mẹ à!Con đã rơt đại học
Đại học không phải là con đường duy nhất để thành công. Và hai chữ THÀNH ĐẠT vẫn còn quá xa vời với 1 đứa mới bước chân ra cuộc sống giống như con mẹ ạ. 

12 năm cấp sách đến trường, với con đó là khoảng thời gian đẹp nhất. Đã 12 năm mẹ ấp ủ, chở che và chăm sóc con. Con cám ơn mẹ. 

Nhưng mẹ à, 12 năm con chỉ biết toàn là sách vở, những gì con học đc chỉ là những chữ đen trên tờ giấy trắng với những lý thuyết vô cùng hoa mỹ. Con nào có biết đc những chông gai của cuộc sống, nào hiểu đc những khó khăn đang chờ trc mắt. Con mong manh trước bão táp nghiệt ngã của cuộc đời, con cần mẹ ở bên... 

Thi rớt đại học, con là người buồn đau hơn ai hết, đó không phải là kết quả mà gia đình mình mong muốn. Nhưng con xin mẹ, con đã cố giấu những giọt nước mắt, đã cố giấu nỗi đau ấy để cười nói với mẹ mỗi ngày từ khi biết quả, con mong mẹ hiểu... 

Có phải đâu con vô tâm, có phải đâu con hờ hững, con phải đâu thi rớt đại học mà niềm vui trong con. Con cố giấu đi tất cả những nỗi buồn, những giọt nước mắt, để mẹ hok buồn hơn về con, để mẹ bớt lo cho đứa con mà mẹ đã ấp ủ quá kỹ suốt 18 năm... 

Sau 1 trận la của mẹ chiều nay, quả thật con hok thể giấu đc nỗi niềm này, con đã khóc, nhưng lại vội lau đi, ánh mắt con cứ nhìn vào 1 khoảng không vô định, để tìm chút gì đó, nhưng sao nc mắt con lại rơi... hình như nc đã đến lúc phải tràn ly mẹ ạ ^^ 

Con mong mẹ hiểu, mẹ ơi. Dẫu những điều này con khó nói ra, mẹ cũng thấy con khóc rồi đó, con ít khóc lắm, khi người ta đau buồn đến mức cuối cùng, người ta sẽ cười mẹ ạ. 
Nguồn: truyennganhay

Điểm chuẩn dự kiến các trường đại học (ngày 1/8)

22:25 |
Do điểm thi năm nay cao, nên nhiều đại học như Hà Nội, Y Dược TP.HCM, Công đoàn, Hành chính đều dự kiến tăng điểm chuẩn.
Điểm chuẩn dự kiến các trường đại học
Điểm chuẩn dự kiến các trường đại học
ĐH Hà Nội: Dự kiến mức điểm năm nay tăng bất ngờ so với các năm trước và khoảng từ 3-4 điểm. Tiêu biểu, ngành tiếng Anh, chỉ tiêu là 250 thì có tới gần 300 thí sinh đạt 29 điểm. Thậm chí, nhiều ngành điểm chuẩn thấp nhất trường năm 2012 và ít thí sinh đăng ký như tiếng Nga, Ý, Bồ Đào Nha… năm nay điểm chuẩnkhoảng 24-25.

Đặc biệt, tại ĐH Y Dược TP.HCM điểm trúng tuyển dự kiến ngành y đa khoa sẽ tăng 1,5-2 điểm lên mức 27-27,5. Như vậy, nhiều thí sinh đạt 9 điểm/môn vẫn có thể trượt đại học. Ngoài ra, ngành y tế công cộng cũng dự kiến tăng 3-3,5 điểm.

Các ngành như kỹ thuật y học, y học dự phòng, xét nghiệm, vật lý trị liệu – phục hồi cũng đều dự kiến tăng điểm chuẩn từ 1-2 điểm.

Bên cạnh đó điểm chuẩn một số ngành như dược học, răng hàm mặt sẽ chỉ bằng năm trước hoặc tăng nhẹ.

Năm nay, Học viện Hành chính cơ sở Hà Nội cũng có điểm thi cao hơn năm trước. Tính theo mức điểm chuẩn năm 2012 (khối A,D1: 16,5 điểm; khối C: 20 điểm), toàn trường có 1.252 thí sinh đạt kết quả này, nhưng chỉ có 1000 chỉ tiêu.

Ngoài ra, trường còn tuyển thêm khối A1 nên dự kiến điểm chuẩn sẽ tăng 0,5-1 điểm tùy từng khối.

Tại ĐH Công Đoàn dù kết quả trung bình các khối đều cao hơn so với năm trước từ 1-2 điểm, nhưng số lượng thí sinh dự thi giảm, nên điểm chuẩn có thể thay đổi tùy từng ngành.

Dự kiến điểm chuẩn ngành bảo hộ lao động sẽ tăng thêm khoảng 0,5 điểm, ngành tài chính ngân hàng giảm 1 điểm ở khối A và 0,5 điểm ở khối D. Các ngành luật, quản trị kinh doanh điểm chuẩn dự kiến tăng nhẹ.

Bên cạnh đó, ĐH Nguyễn Tất Thành dự kiến điểm chuẩn chỉ bằng điểm sàn của Bộ GD - ĐT. Trường đã lên phương án xét tuyển nguyện vọng 2 với 450 chỉ tiêu bậc đại học và 2.150 chỉ tiêu bậc cao đẳng. Đặc biệt, điểm chuẩn ngành dược sĩ bậc đại học (khối A, B) sẽ từ 17 điểm trở lên.
Nguồn; new.zing

Cô gái day dứt vì đậu đại học: Con trượt rồi bố ạ!

22:03 |
Đậu đại học là niềm ao ước nhưng với bạn nữ sinh trong câu chuyện này lại là một niềm day dứt. Đây là một câu chuyện được dân mạng chia sẻ trên facebook gây xúc động cho nhiều người.

Hương không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt của bố. Nó cắm đầu đi vào nhà. Ngang qua chỗ mẹ nằm, nghe những tiếng thở khò khè khó nhọc, nó không cầm được nước mắt.

Bữa cơm tối dọn ra nhưng bố con nó chưa ăn vội. Từ ngày mẹ bị bệnh, mâm cơm nhà nó bao giờ cũng chỉ có hai người. Bố bón cho mẹ bát cháo xong rồi hai bố con mới ăn.

Bữa cơm tối nay có cá kho, bố đánh dưới ao lên nhưng nó ăn không thấy ngon. Hình như bố cũng vậy.

- Không đỗ thì ôn thi tiếp. Con đừng buồn, nhìn con buồn bố nản lắm.

Nó quay lại nhìn bố với đôi mắt ướt:

- Con hết buồn rồi, bố đừng lo.
Cô gái day dứt vì đậu đại học: Con trượt rồi bố ạ!
Cô gái day dứt vì đậu đại học: Con trượt rồi bố ạ!
Đêm, nó trằn trọc không ngủ được. Khó khăn lắm, mẹ mới chợp mắt nên nó không muốn tiếng trở mình của nó làm mẹ thức giấc. Nó sờ tay lên tường, mảng tường đã bong tróc chỗ lồi, chỗ lõm khiến bàn tay nó ram ráp. Nó nghĩ đến giấc mơ dở dang của mình…

Nhưng nếu nó đi học thì bố mẹ sẽ thế nào đây? Bố lấy đâu ra tiền để vừa lo thuốc thang cho mẹ lại vừa lo cho nó học đại học. Bác sĩ đã bảo bệnh của mẹ sẽ khỏi nếu kiên trì chữa trị. Mẹ đã hy sinh rất nhiều cho nó. Nó không muốn mẹ phải hy sinh cả sự sống của mình chỉ để cho nó được học đại học. Với nó, mạng sống của mẹ quan trọng hơn tất cả mọi thứ trên đời.

- Bố à, chắc sang tháng sau con lên phụ giúp dì Hoa bán hàng cho… đỡ buồn.

Nó nhìn bố thăm dò. Thực ra là nó đang nói tránh cái điều mà nó nghĩ: phải đi làm để có tiền đỡ đần cho bố. Sau một hồi suy nghĩ, bố đặt tay lên vai nó, giọng chùng xuống:

- Cũng được con ạ.

Nó lên phố bán hàng, bỏ lại phía sau những nỗi niềm và những giọt nước mắt. Cửa hàng của dì nó ở vị trí trung tâm thành phố, lại là đại lý lớn nên rất đông khách. Bận bịu với việc bán hàng, nó cũng quên đi nỗi buồn. Tiền ăn ở dì lo, còn tiền công tháng dì bảo nó gửi về quê cho bố mẹ. Cầm những đồng tiền đầu tiên kiếm được, nó thấy quyết định của nó thật có ý nghĩa, nhất là khi gọi điện về thấy bố khoe:

- Bệnh của mẹ tiến triển nhiều rồi con ạ.

Rồi một ngày, bố đột ngột xuất hiện ở cửa hàng với khuôn mặt của một người đang cố chịu đựng:

- Tại sao con lại nói dối bố?

Bố dằn từng tiếng một rồi chìa tờ giấy báo điểm đậu đại học mà nó đã cố giấu. Nó nhìn thấy trong mắt bố là cả một sự kiềm nén ghê gớm, nên câu trả lời của nó cũng trở nên đứt quãng:

- Con… xin lỗi bố… nhưng bố ơi, làm thế nào mà con có thể đi học được khi mẹ đang bệnh? Làm thế nào mà con có thể để bố một mình vật lộn để vừa chăm mẹ vừa nuôi con học đại học. Con rất mong được vào đại học, nhưng lúc này con cần phải làm những việc quan trọng hơn. Đợi đến khi mẹ khỏi bệnh con sẽ lại học tiếp, con sẽ vào đại học bố ạ, chỉ là đi sau các bạn vài bước thôi.

Lần đầu tiên trong đời, nó nhìn thấy bố khóc, đôi mắt ầng ậc nước.
Nguồn: yume

Áo dài ơi!

05:34 |
"Cứ ngày này mỗi năm tôi lại nhớ ngày này những năm trước đó..."

Mẹ bảo ngày xưa mẹ yêu áo dài trắng. Yêu tà áo học sinh. Đã có lúc em mơ hồ không hiểu: Dạo mới quen biết nhau, áo dài đối với em chỉ là một thứ mà rồi thì bất cứ ai cũng phải có; là thêm một chút nữ tính, một chút dịu dàng cho cô bạn thường ngày vốn ham chạy nhảy; là thêm một bận bịu vào những hôm trời chợt trở gió to...

Bây giờ thì em cũng như mẹ hồi ấy. Em đã hiểu vì sao mẹ yêu áo dài đến thế. Trước tiên có lẽ vì áo dài đẹp, đẹp lắm, nét đẹp e ấp ngại ngùng của một thiếu nữ tuổi đôi mươi. Em yêu màu trắng tinh khôi duyên dáng ấy. Màu trắng lấp ló tinh nghịch giữa những cánh phượng xoay tít. Màu trắng trong sáng đến vô tư làm nôn nao tâm hồn ai đó. Màu trắng của những tà áo mỏng manh hững hờ buông mình trên gió. Màu trắng quyện vào màu đen sóng tóc mềm mại. Màu trắng của những trang đời đầu tiên, của những trang thơ bỏ dở. Màu trắng của những ngây ngô tuổi đầu đời, của những tình cảm buổi đầu còn ngây dại. Màu trắng của nhiệt huyết sôi nổi trẻ trung...
Áo dài ơi!
Áo dài ơi!
 Buổi đầu đời của một con người đang dần trưởng thành, em cặm cụi viết tiếp những trang cuối cùng của đời học sinh tươi đẹp. Thấp thoáng đâu đó trong những trang còn dở dang ấy là dáng hình của tà áo trắng. Yêu và nhớ áo dài có lẽ chỉ đơn giản vì, em yêu và nhớ cái vị ngây ngô của những cảm xúc còn dang dở năm cuối cấp. Em thấy yêu lắm cái tuổi trăng tròn đầy mơ mộng. Yêu lắm những tà áo quấn quýt nhau chơi đùa ríu rít dưới sân trường. Yêu lắm những ngày la cà rong ruổi khắp phố phường, gieo lại trên những hàng cây tiếng cười trong trẻo... Cũng những tiết học mấy cô cậu bỗng nhiên tìm đâu ra lắm thứ để nói với nhau và vô tình bận lòng thầy cô. Yêu lắm mấy giọt nước mắt buồn bã lăn trên gò má ai lúc nhận điểm kém, và cũng yêu vô cùng những nụ cười lém lỉnh vô tư mà có lẽ sau này qua bụi bặm của thời gian, nó sẽ không còn trong trẻo như ngày nào... Yêu lắm mấy lần cãi vã giận hờn. Yêu lắm mấy cô cậu hay bày trò chọc phá nhau. Yêu cả những lúc hiền lành, chúng ngồi bó gối tâm sự cùng nhau bao nhiêu mơ ước, mà rồi đây, trong số ấy, sẽ có những hoài bão sẽ được bay xa, bay cao như mong đợi.
Áo dài ơi!
Áo dài ơi!
Có những lúc em bỗng thấy lòng thoáng buồn khi nhìn phượng lại sắp sửa nhóm lửa hồng. Mùa thi lại đến. Đến trong cái nắng Hè vàng rực. Mùa thi lướt qua em và áo dài bằng cái không khí căng thẳng đầy mệt mỏi là những đêm chong đèn ôn bài đến tận sáng, những ngày gật gù bên trang sách, rồi em cứ thế lại viết thêm vào cuốn đời học sinh những trang cuối cùng, nó ngày một dày thêm, dày thêm, đầy ắp những vui buồn. Những ngày tháng thi cử tưởng như áo dài cũng bớt tươi đi một chút. Áo dài hiền dịu hơn. Áo dài lặng lẽ để dành niềm vui cho ngày kết thúc.
Và rồi, ở một độ tuổi nào đó, khi đã trưởng thành hơn chút ít, hoặc phải tới khi đã thành cha, thành mẹ, có những người, có những lúc sẽ lại nhớ áo dài da diết. Thời gian muôn đời vô thủy vô chung. Không ai có thế sống trog một khoảnh khắc mãi mãi. Nhưng có những khoảng khắc đã trở thành bất diệt. Có những kỉ niệm hóa thạch cùng thời gian. Vĩnh cửu. Như nỗi nhớ và tình yêu tà áo dài trắng ấy. Em may mắn nhận ra mình vẫn còn áo dài bên cạnh. Em đã kịp yêu áo dài, và kịp nhớ tà áo ấy ngay cả khi chưa rời xa nó. Những trang cuối cùng của đời học sinh, em sẽ viết thật chậm, thật kĩ, thật đẹp. E vẫn sẽ mãi là một người học trò, đời em còn lắm chuyến đò đưa... Và một ngày nào đó, em cũng sẽ nói với một đứa trẻ rằng: Ngày xưa, em yêu tà áo dài trắng!

Tản mạn nhân kỉ niệm 30 năm Ngày Nhà giáo Việt Nam.

Cảm ơn những người chèo đò, những người đã mối lái tình con đến văn chương cao cả.
Nguồn: yume

Như áng mây trôi

23:57 |
Cô giáo mới dạy văn bước vào. Cô còn trẻ, mới ra trường và cũng là học trò cũ của cô giáo chủ nhiệm lớp tôi. Cô giáo cũng là học trò_hihi_ điều đó với tôi thật thú vị. Cô là học trò yêu của cô giáo tôi đấy. Nghe qua bạn bè nói thì tên cô thật lạ: Tuyết thị Khánh. Ban đầu tôi còn chưa tin. Sau này khi xem lại học bạ, tôi mới biết tên cô thật là thế. Cô vào lớp năm tôi học lớp 10.

Giọng nói cô hơi lạ, tôi chú tâm lắng nghe. Tôi vẫn nhớ những hình ảnh ban đầu về cô, về mái tóc đen được thả tự nhiên, với hai nhánh tóc trước mặt luôn được cài gọn lại sau mang tai. Cô giảng bài rất hay, rất nhiệt tình và tâm huyết. Nghe cô giảng mà thấy như cô đang truyền cho học sinh tất cả những gì mình có vậy. Tôi yêu mến cô theo một cách riêng. Tôi thường chăm chú dõi theo cô nhìn cô say sưa giảng bài. Cô giáo trẻ mới ra trường mà, không khoảng cách, không quá chênh vênh tầm tuổi học trò; cô rất dễ gần, rất “say” nghề nghiệp.

Tôi thực sự rất yêu quý cô, ngay từ ngày đầu tiên cô bước vào lớp. Lâu lâu mới thấy tôi lắng nghe và dõi theo một bài giảng. Nhưng bài giảng của cô, đi vào bằng tai này, lại đi ra bằng tai kia. Cô_ cho dù có giảng dạy bằng tất cả sự tận tâm và nhiệt huyết; và tôi_ cho dù có lắng nghe thật nhiều đến bao nhiêu, thì cũng không thể nào khơi dậy lại được tình yêu đã mất từ lâu trong tôi. Tôi sợ, sợ mỗi khi giờ văn đến, sợ mỗi khi cô giáo văn bước vào. Đã từ lâu trong tôi, chẳng còn biết phải yêu bộ môn ấy như thế nào.

Nhớ ngày xưa tôi học cũng khá văn. Trong ngôi trường cấp I bé nhỏ thân thương bao năm tôi yêu dấu, tôi đến với môn văn theo trí tưởng tượng. Nhưng rồi lên lớp 8, khi văn không còn là tưởng tượng nữa, một dạng văn khác không thuộc phong cách của tôi khiến tôi bị hào quang quá khứ ám ảnh. Ai cũng nói tôi học giỏi văn nhất, chẳng cần biết yếu tố nào làm lên một cái tên như thế. Tôi bắt đầu sợ văn khi khả năng của mình không đúng với những lời rỉ tai khen ngợi. Tôi dần trượt dốc, nhưng chẳng ai quan tâm. Họ vẫn cứ nói: tôi học giỏi văn lắm, tôi học giỏi văn nhất. Lời nhận xét qua loa, chung chung, chỉ khiến tôi thêm mệt mỏi và hững hờ.

Từ đó, cho đến suốt những năm cuối học trò, tôi với văn trở lên xa lạ. Tôi không hiểu văn, và cũng không còn muốn hiểu văn. Văn vô cảm, văn áp lực. Tôi không thể bắt nhập, cũng không thể mở lòng với văn được nữa. Tôi bắt đầu viết văn kiểu gượng ép chống đối. Mỗi lần cô giáo ra đề bài, là mỗi lần tôi mở vở ra chép lại toàn bộ lý lẽ sẵn có trong bài giảng giáo viên. Tôi viết văn chỉ để có bài. Bài tôi viết ra, chẳng bao giờ tôi muốn cầm đọc lại. Tôi tuy không ghét văn, nhưng thực sự sợ văn.

Cũng bởi tính cách con người tôi vốn không dễ dàng chấp nhận sự đổi thay. Mà văn lớp 8 lại đột ngột quá, khiến tôi cứ mãi ngỡ ngàng xa lạ, mãi vẫn không thể làm quen. Tôi yêu cô giáo mới, nhưng vẫn không thể yêu lại được bộ môn văn. Cô giáo mới chưa biết nhiều về lớp. Điều đó cho tôi cảm giác nhẹ nhàng mỗi khi cô bước vào. Tôi rất dễ chịu khi cái tên tôi tạm thời không đi kèm với văn. Tôi đã ước cô đừng hỏi ai trong lớp mình học khá văn, bởi mọi người sẽ chỉ cho cô thấy tôi. Khi cô không biết gì về tôi, tôi sẽ được thoải mái lắng nghe những lời cô giảng mà không phải chịu đựng áp lực bắt buộc phải hiểu và phải làm được văn hay. Tôi đã thích được tự nhiên như thế.

Rồi một ngày. Cô bước vào lớp và thông báo: “Thứ bảy này lớp ta có dự giờ. Các em nhớ chuẩn bị bài cho tốt nhé!”. Cô đã chọn lớp tôi cho giờ dự đầu tiên trong nghiệp giáo viên của mình. Có lẽ với cô sẽ thật ý nghĩa, khi cô đứng trước giáo viên chủ nhiệm năm xưa, chính trong ngôi trường này… Cô học trò cũ giờ đây đã trưởng thành với ước mơ, đã vững vàng tự tin nơi bục giảng!

Tôi biết nó ý nghĩa với cô. Tôi biết cô sẽ hỏi một vài điều về học sinh trong lớp. Tôi biết cô sẽ gọi tôi.

Tôi không muốn mình là một nhân tố xấu, ảnh hưởng tệ đến hình ảnh của cô. Dù tôi sẽ phải tiếp tục sống với những áp lực như trước kia, thì sớm muộn gì tôi cũng sẽ phải đối diện với nó. Tôi tự động viên mình, hãy bỏ qua cảm giác bản thân. Ngày hôm ấy hãy cố gắng. Đừng làm cô bị tổn thương.

Tôi không có thói quen chuẩn bị bài từ sớm. Thường thì tôi học chống đối vào giờ ra chơi. Căng lắm thì cũng chỉ tối hôm trước học cho ngày hôm sau. Thế nên cho dù đã lấy tinh thần từ mấy hôm trước, tôi lười biếng không chịu học bài ngay. Tôi đợi tối thứ sáu. Nhưng thứ sáu ấy lại rơi vào đúng sinh nhật tôi. Tôi đành soạn vở để đấy, cũng thấy sốt ruột, nhưng thôi, sáng mai mình sẽ học bài. Thế nhưng sáng ra bạn lại rủ tôi đi chơi. Tôi không từ chối, dù biết rằng nếu sáng nay tôi không học bài, thì hai tiết văn ngay đầu giờ chiều sẽ chẳng cho tôi một chút thời gian nào cả. Nhưng…

Một ngày đặc biệt quan trọng. Cô bước vào lớp. Nhìn nụ cười khẽ và gương mặt dịu dàng tươi tắn của cô, tôi biết cô đã chuẩn bị rất kỹ càng. Còn tôi thì không sẵn sàng. Chúng tôi đứng dậy chào thầy cô. Tôi bất ngờ khi có đông đảo thầy cô đến tham dự. Thật không ngờ lại có nhiều thầy cô dự giờ đến thế. Có lẽ vì cô là giáo viên mới, cho nên tiết học hôm nay, sẽ là một tiết học đánh giá. Tôi đã hi vọng cô sẽ gọi những người khác trước, để cho tôi thêm chút thời gian. Nhưng cái tên cô gọi đầu tiên lại chính là tôi. Tôi đứng dậy, trả lời một câu không thể khác được:

-Em thưa cô… Em chưa học bài ạ!

Kỳ vọng về một tiết học thật hay tan biến trên gương mặt cô. Lời tôi nói như một đòn bất ngờ giáng mạnh. Ánh mắt cô sững sờ, như cứa vào lòng tôi. Tôi cúi mặt, không dám nhìn vào đôi mắt ấy. Lặng thinh mất mấy giây, cô vẫn nhẹ nhàng, giọng cô điềm tĩnh, nhưng những ngỡ ngàng, những thất vọng trong mắt cô cứ như in trong đời tôi. Cô không hề trách phạt tôi một lời, cho tôi ngồi xuống. Lớp lặng thinh. Cô gọi thêm hai cái tên khác nữa. Nhưng hai câu trả lời giống hệt tôi chỉ khiến cho tiết học thêm trùng lắng, cho cô thêm thất vọng. Học sinh đang chống đối cô chăng? Cô đã làm gì để học trò ghét chứ? Cô gấp sổ lại và bắt đầu giảng bài mới. Tôi đã không dám nhìn thẳng vào cô. Không dám nhìn cả ngày hôm ấy, và cả sau này nữa.

Cô lặng lẽ bước vào lớp tôi mỗi giờ văn đến. Không còn thấy cô say, không còn thấy cô nhìn hẳn vào mắt bất kỳ học sinh nào nữa. Có phải chúng tôi không cần cô? Chúng tôi rất ngoan, nhưng dường như không muốn học. Cô vẫn giảng cho chúng tôi đầy đủ kiến thức. Không ghét bỏ chúng tôi, không thù hằn để bụng. Nỗi muộn phiền khi học sinh không yêu thích môn học khiến cô trầm lặng hẳn. Cô thường giảng bài cho đến hết giờ học mới thôi. Ánh mắt cô buồn. Tim tôi như thắt lại.

Không khí lớp tôi thật ngột ngạt với cô. Cô thì giảng bài, còn học trò ở dưới thì cứ thì thầm chuyện riêng. Một lớp học mà không khác gì hai môi trường riêng biệt được ghép lại với nhau… Đã nhiều ngày trôi qua như thế.

Bỗng hôm nay, cô ngừng lại khi mới được nửa giờ. Dường như có gì đó cần phải phá vỡ. Cô lặng thinh, không nhắc chuyện, không nói gì. Cứ để yên như vậy, xem lớp tôi có nhận ra không, xem lớp tôi có thể mặc nhiên như vậy được trong bao lâu. Nhiều giây trôi qua, không khí lớp tôi không hề thay đổi; dường như chẳng bận tâm. Cô chán nản thật sự, bỏ dở bài giảng đấy và lên ngồi vị trí ghế giáo viên. Cô ngồi yên không nói, lặng lẽ quan sát lớp tôi. Dường như bài giảng của cô, có hay không cũng không quan trọng. Và sự im lặng đột ngột của cô, hồ như chẳng liên quan tới ai. Lớp tôi định như thế đến bao giờ? Cô cất tiếng phá vỡ không gian riêng biệt. Tâm sự của cô, tôi không nhớ hết. Cô đang nói về suy nghĩ trong cô, về tính cách con người cô: “…Ngày xưa, (hồi còn đi học như các em)… tôi là người rất đa sầu, đa cảm… chỉ cần nhìn cánh hoa rơi thôi cũng thấy lòng mình buồn man mác… thấy cuộc đời khi hợp khi tan… Tôi dạy các lớp khác, thấy các bạn ấy ham học tôi vui lắm… Hết giờ rồi các bạn còn chạy ra cửa cùng tôi để hỏi han bài vở và những gì còn chưa hiểu... Không như lớp mình… Cô giảng bài mặc cô, hết giờ thì ra chơi… Vào lớp mình tôi buồn lắm… Như tôi bước vào lớp E chẳng hạn, tôi rất thích các bạn ấy đặt ra câu hỏi với tôi... (Rồi cô nhắc đến một cậu con trai ở lớp ấy hay nói nhiều, ý kiến nhiều. Không học thật khá văn nhưng rất tích cực học hỏi, vấn đáp trong giờ)…”. Cô rất vui khi bước vào những giờ văn như thế. Cô luôn sẵn sàng lắng nghe và giải đáp. Nhưng sao lớp tôi, chẳng có đến một lần đưa ra ý kiến, cũng chẳng ai tự giác phát biểu? Học như vậy đâu có tiếp thu được gì?

Lớp tôi im ắng lạ lùng. Ai cũng lắng nghe, ai cũng có cảm xúc riêng, nhưng có ai chịu thay đổi không khí này? Cô dừng lại khi đang nhắc đến cậu học trò vui tính bên lớp E. Có lẽ là hơi dài dòng, cô gác lại, cầm cuốn sách lên và tiếp tục bài giảng. Lớp không còn chuyện riêng nữa. Nhưng những gì xảy ra hôm nay, không làm thay đổi thái độ học tập của những ngày sau đó. Đã ít nói chuyện hơn, có ý thức hơn, nhưng không đồng nghĩa với việc lớp tôi chăm chú hơn. Tôi tin lớp mình không một ai ghét cô. Nhưng việc học khiến cả cô và trò mờ nhạt như những cái bóng. Cứ thế rồi cũng hết năm.

Cô đã cắt tóc ngắn. Nhìn thấy cô từ xa, vẫn thấy trên gương mặt ấy nét buồn hôm nào. Lên lớp 11, cô không còn dạy chúng tôi nữa. Thi thoảng tôi lại thấy cô, rồi lại nhớ và day dứt lỗi lầm, như mới ngày hôm qua. Nếu không phải vì tôi, thì một cô giáo trẻ mới ra trường tràn đầy nhiệt huyết như cô, sẽ không phải chịu nỗi thất vọng lớn như vậy. Cô sẽ dạy học trò chúng tôi bằng lòng yêu chứ không phải bằng sự chấp nhận coi đó là trách nhiệm của nghề. Có lẽ trong cuộc sống của cô đã sẵn có nỗi buồn. Vậy mà tôi lại gây ra một nỗi buồn khác trong chính tình yêu và sự say mê của cô. Tôi thấy mình chẳng khác gì nước lạnh, tạt vào ngọn lửa nhiệt tình trong cô. Yêu mến cô bao nhiêu, càng thấy mình mang lỗi lầm nặng nề bấy nhiêu. Mỗi lần nhìn thấy cô, là bao lần tôi muốn nói ra lời xin lỗi. Nhưng ngay chính trong lòng tôi, có một khoảng cách vô hình, luôn khiến tôi và cô ở rất xa.

Rồi cứ để mặc thời gian trôi qua. Năm học lớp 12, tôi bất ngờ nghe tin cô chuyển đến dạy ở một ngôi trường mới. Chẳng còn thấy cô trong ánh mắt tiếc nuối của tôi hôm nào. Thời gian qua sẽ nhạt phai tất cả. Tôi nhìn lên bầu trời, thấy những áng mây trôi…
Nguồn: truyennganhay