Đừng ngoảnh lại sau lưng

04:55 |
Đừng ngoảnh lại sau lưng
Đừng ngoảnh lại sau lưng
Đêm qua mình đã đi lạc!

Loay hoay lang thang một mình trên đường Lê Văn Sỹ, bất chợt mình bắt gặp mình đang đứng trước bảng tên đường cũ kĩ gỉ sét: Trương Minh Giảng!... Và quá khứ ùa về sau mỗi góc ngã tư!

Ngã tư đầu tiên là góc nhà thờ Ba Chuông và cư xá Kiến Thiết. Những ngôi nhà nhỏ bé màu trắng, kín đáo êm ả núp sau chiếc cổng nhỏ, xinh như nhà búp bê, nằm lặng lẽ trong ánh trăng mười bảy.

Mình ngồi rón rén trên chiếc xích đu ba màu xanh - đỏ - trắng đã cũ kêu cọt kẹt theo mỗi nhịp xoay tít, con bé tóc bím ba đuôi của ngày xưa cười cong chân, tít mắt...

Mình lần dò trên từng bậc cầu thang tối đen, tay ôm con búp bê bằng vải áp sát vào ngực, nước mắt giàn giụa. Con bé ngày xưa van xin, mẹ ơi đừng thử thách tính nhát ma của con như thế. Con sợ! Những bóng đen từ góc cầu thang hẹp như vẫn ùa ra chụp lấy con trong giấc mơ. Trái tim run rẩy non tơ của con vẫn còn nghe nhịp đập thình thịch đến tận bây giờ!

Bước chân hăm hở đưa mình trở lại Ông Tạ, cuối con đường có hàng cây dầu, cây sao cao vút, là ngôi trường cũ kĩ màu vàng gạch và những gốc phượng sù sì, bàn ghế gỗ nâu sờn lấp ló qua những khe gỗ mắt cáo và cánh cửa gỗ màu xanh. Trên sân trường con nhỏ gầy gò ngồi lặng lẽ nhìn bạn bè hào hứng nhảy dây, mắt đầy mơ ước. Mình đã đi lạc ngay từ nhỏ giữa đám đông. Mải mê đuổi theo những tư tưởng kỳ quặc tràn đầy nhảy múa trong cái đầu nhỏ nhưng già trước tuổi.

Da mình vẫn còn vài vết tím bầm, vài đường trầy xước, đầu còn đau nhói cái cốc của mấy ông bạn tinh quái thích ăn hiếp con gái. Hậu quả của việc thích một mình cô độc, không thể hội nhập với số đông. Mà kết quả là tính độc lập, ngang ngạnh, lạc lõng ngay trong bầy đàn!

Và cuối con đường là ngôi trường lớn Viện đại học Vạn Hạnh nằm dười chân cầu Trương Minh Giảng, bốn mùa nước đen ngòm với mùi đặc trưng không thể lẫn vào đâu. Có lẽ cái mùi này cũng len lỏi vào những giấc mơ ký ức đặc sệt?

Trước cổng trường, dưới vòm cổng nặng nề màu xám, mình bắt gặp nhà thơ Bùi Giáng nằm dài, mắt nhìn xa xăm. Khi vào đến trường, ông không lên cơn điên như lúc đứng ở ngã 4, cầm nhánh tre gai múa may điều khiển xe cộ giao thông, chiếc quần đỏ chói và khăn trùm đầu nổi bật trong nắng trưa nhức mắt.

Nhà ăn của trường vẫn tăm tối, sực mùi gạo mốc và cá khô mục, canh “toàn quốc” lõng bõng. Ở đây sinh viên đã biết thế nào là mùi “đói” đầu tiên trong đời!

Thư viện vẫn chật người, nằm, ngồi, bò các kiểu, phần đông lơ đãng xa xăm hơn là dán mắt vào cuốn vở trên tay. Mình lại ngồi vào góc cũ, cái góc ưa thích nhất bên cửa sổ nặng nề bằng gỗ, mắt lang thang trên sân trường.

Ký ức dừng lại ở quán giải khát nhỏ trong khuôn viên trường, tụi mình vẫn gọi là “nhà đại tá bán chè” có món chè đậu xanh chín nhừ nhân nhẫn đường hóa học, đậu đen ngọt lịm phảng phất mùi muối diêm và hủ nhựa yaourt chua chua mùi men sữa lưu cữu lâu đời, chiếc ly mẻ miệng đóng cặn phèn tráng nước máy qua loa. Vậy mà quán đã trở thành điểm chiêu đãi đặc biệt cho sinh viên đói dinh dưỡng và vì vợ ông đại tá về hưu có lòng từ bi hỉ xả cho ăn thiếu ký sổ đến kỳ học bổng sẽ trả dồn.

Quẹo qua đường Yên Đỗ, ghé vào quán chè 79, đặc biệt có món chè trái cây, lổn ngổn mít, sa bô chê, xoài, chuối, dâu, chôm chôm xắt ca rô dầm trong sữa tươi mát lạnh, ngày ấy chỉ có 3,000-4000 đồng một ly.

Cuối con đường của ký ức là tiệm mì chú Tắc trên đường Kỳ Đồng. Ngồi trước tô mì trứng kéo tay sợi vàng óng và dai giòn có vị ngọt béo rất riêng, kèm theo dĩa há cảo chấm với nước tương chua ngọt. Mình chìm đắm vào mùi hương xưa quen thuộc. Bỗng muốn úp mặt vào mùi hương mà khóc òa… Tô mì đầu tiên này, cuộc hẹn đầu tiên của thời sinh viên này…

Nước mắt tự dưng trào thành dòng xuống môi mặn chát.

Đã nói rồi, đừng ngoảnh lại phía sau lưng làm gì…
Nguồn: yume

Có khi nào bạn nếm thấy mùi thất bại?

18:00 |
Thôi thì vẫn là phải cố gắng lên, dù sao đi chăng nữa, nếu muốn bước tiếp ra ngoài cuộc sống này, cần phải có một trái tim kiên cường và một sự nhẫn nại...

Người ta vẫn nói nhiều đến thất bại, như là một chuyện quá đỗi bình thường, có cảm giác giống như là mất một món đồ nhỏ, bị ai đó lãng quên, hoặc chỉ như là một vết nước bắn lên quần áo khi đang chạy mưa. Rõ ràng, thất bại là một việc quá đỗi bình thường đến như thế, vậy mà chẳng hiểu sao, vẫn khiến nhiều người cảm thấy bị ngã mà không muốn hoặc không thể đứng dậy như thế?

Làm thế nào để bước qua thất bại để rồi coi nó như một điều tất lẽ phải trải qua? Ắt chỉ có thể là thất bại càng nhiều, sẽ càng cảm thấy quen với cảm giác ấy hơn. Nhưng, mỗi một lần thất bại, đem theo vô vàn tâm sự, thì phải trải qua bao nhiêu lần mới luyện tập cho nó thành điều bình thường?
Có khi nào bạn nếm thấy mùi thất bại?
Có khi nào bạn nếm thấy mùi thất bại?
Thôi thì, trước khi đủ trưởng thành để hiểu được tất cả sự trống rỗng sau thất bại, nếm được hết những mùi vị đắng chát ở cổ họng, cay tê ở khóe mắt, mọi sự uất ức đều không thể thể hiện ra ngoài. Mọi sự thất bại đó, vẫn là nỗi sợ hãi mơ hồ mà có lẽ chẳng bao giờ có thể chế ngự, khiến người ta có cảm giác muốn chùn bước, muốn bỏ cuộc, muốn trốn tránh đau thương. 

Cảm giác thất bại cũng chính là câu bùa chú đóng băng đánh vào trái tim. Con người bởi vì có da thịt, có cảm giác, vì thế mà mỗi khi thất bại lại luôn bị đau đến trầy da, tróc vảy, mỗi bước đi tim gan lại chùng xuống vài nhịp, muốn tránh né, muốn làm lại cũng vẫn phải mất một thời gian thật dài. Xuýt xoa một lát, vỗ về một lát, gắng gượng đứng lên âu cũng là điều bắt buộc mà thôi.

Nếu ai đó nói với bạn, họ có thể cứng cỏi đến mức không bị thất bại làm cho suy xuyển, không bị vấp váp làm buồn phiền, thì e là họ đang nói dối. Bởi vì, có da thịt nào bị cứa mà không đau? Có sự cố gắng nào không đạt được kết quả mà vẫn có thể điềm nhiên như chẳng phải chuyện của mình?

Và, có mấy ai có thể khẳng định rằng, gặp thất bại mà không thấy chạnh lòng hay không?

Chỉ có thể là, thất bại để cảm thấy hụt hẫng, để cảm thấy buồn, và từ đó mới biết làm thế nào cho tốt hơn. 
Có khi nào bạn nếm thấy mùi thất bại?
Có khi nào bạn nếm thấy mùi thất bại?
Chúng ta, đều là những người trẻ tuổi đang dần bước lên những nấc thang của cuộc đời mình, vấp ngã thì quá nhiều, thương tổn lại quá lớn, chúng ta hoang mang không biết bản thân cần làm gì, không biết con đường nào có thể đi đến tận cùng, vì thế chúng ta dễ cảm thấy nản lòng, và mọi thứ trước mắt dường như mờ mịt va quá xa xôi. Trách sao được, đấy chỉ là những nỗi niềm bình thường, dễ bị chìm khuất trong biển đời, nhưng lại lồ lộ trong lòng chúng ta. 

Chẳng ai có thể hiểu được những nỗi buồn chất chứa trong lòng người khác, cũng chẳng ai hiểu được nỗi khổ tâm của những người đang phải chịu thất bại. Cách duy nhất mà những người xung quanh có thể làm cho chúng ta, chỉ có thể là những cái ôm nhẹ, những câu nói an ủi, và những lời chúc bình an.

Thôi thì vẫn là phải cố gắng lên, dù sao đi chăng nữa, nếu muốn bước tiếp ra ngoài cuộc sống này, cần phải có một trái tim kiên cường, và một sự nhẫn nại.

Thất bại một hai lần sẽ khiến trái tim bạn đau, nhưng đừng vì thế mà bỏ cuộc. Xin hãy nghĩ rằng, bạn vì muốn trả lại tất cả những nỗi đau của mình để lấy những thành công sắp đến sau này. Dù có buồn đau đến mấy, cũng hãy coi như thử thách để bước qua.

Nếm được mùi thất bại rồi, đau rồi, đắng ngắt nhưng vẫn cứ phải là chấp nhận thôi!
Nguồn; nhật ksi cuộc sống

Này cô gái, cô khóc đấy à?

18:45 |
Bình tĩnh nào cô gái, cô định nghĩa thế nào về cụm từ "người yêu thương nhất". Người cô yêu thương hơn cả, chẳng phải là người thân, bạn bè, cha mẹ cô sao?
Cô vừa bị phản bội, và trớ trêu thay, sự phản bội lại đến từ người cô yêu thương nhất.

Cô nhìn thấy người cô yêu ôm một cô gái trong công viên, nước mắt cô chảy dài. Cô muốn nói thật to cho mọi người thấy, cô đau lòng lắm, nhưng cô chỉ yên lặng, đến và làm rõ mọi việc. Trớ trêu thay, chàng trai ấy đã thú nhận tất cả.

Cô lê bước về nhà, đôi chân như sắp ngã quỵ. Cô tự nhủ "tất cả chỉ là dối trá". Nhưng không, sự thật rành rành, biết chối cãi đi đâu? Có trách chỉ trách mình biết quá muộn.

Cô thẫn thờ lê bước, tim như có gai đâm. Chàng trai ấy là người cô yêu thương nhất, mất đi rồi, cô còn gì để yêu, còn gì để trông mong, hi vọng...

Bình tĩnh nào cô gái, cô định nghĩa thế nào về cụm từ "người yêu thương nhất". Người cô yêu thương hơn cả, chẳng phải là người thân, bạn bè, cha mẹ cô sao?

Mất đi một người không có nghĩa là mất đi tất cả. Chỉ là cố quan trọng hóa vị trí của người ấy, nên mới cảm thấy xung quanh không còn gì trông mong.
Này cô gái, cô khóc đấy à?
Này cô gái, cô khóc đấy à?
Người cô yêu thương nhất, chẳng phải là gia đình?

Có nhiều người vì cô mà có thể làm tất cả, sá gì phải dồn tình yêu cho những kẻ không ra gì, để rồi ngộ nhận mình không còn gì để trông mong?

Cô gái à, cô vẫn còn rất nhiều đấy chứ.

Này cô gái, cô đang bó gối ngồi trong góc tường đấy à?

Cô vừa phạm một sai lầm lớn, và cô nghĩ, đời này mình sẽ không thể sửa sai, mình thật vô dụng. Cô dằn vặt bản thân bằng cách ngồi một mình trong góc.

Dù là sai lầm gì, không có khái niệm "lớn" và "nhỏ". Chỉ là những vết đen trong cuộc sống vội vã, vết đen mà nếu không dũng cảm bước tiếp, nó sẽ biến từ vệt nhỏ thành một hố bùn đen. Để tôi kể cho cô gái nghe câu chuyện này.
Này cô gái, cô khóc đấy à?
Này cô gái, cô khóc đấy à?
"Một chú tiểu được giao xây một bức tường gạch. Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch đã thẳng thớm chưa, hàng gạch có ngay ngắn không. Công việc tiến triển khá chậm nhưng cuối cùng, chú cũng hoàn thành.

Một hôm, có hai nhà sư già đến tham quan. Chú tiểu đã cố lái họ sang hướng khác nhưng hai người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường mà chú làm. Một trong hai vị sư khi đứng trước công trình ấy đã thốt lên:

- Ôi, bức tường gạch mới đẹp làm sao!

Chú tiểu ngạc nhiên:

- Hai vị không thấy hai viên gạch xấu xí ngay giữa bức tường kia? 

- Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời ra sao – vị sư già từ tốn.

Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân, cứ luôn nghiền ngẫm những lỗi lầm mắc phải. Biết bỏ qua những khuyết điểm nhỏ để nhìn vào ưu điểm lớn mới thấy được những điều tuyệt đẹp của cuộc sống này."

Cô thấy đấy!

Không thứ gì là hoàn hảo. Tha thứ cho mình, cho người, sẽ giúp bản thân thanh thản. Vượt qua những khó khăn, mới chắt chiu nghị lực để sống tiếp.

Tại sao phải dằn vặt, tại sao phải khóc, cuộc sống đâu phụ những người có ý chí, nghị lực và tấm lòng?

Vậy nên lau nước mắt và đứng lên cô gái nhé, lau nước mắt để bản thân thôi dằn vặt, tim thôi đớn đau, để trưởng thành hơn sau những phút ngã quỵ.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Nếu, Vì và Mặc Dù

18:09 |
...Người con trai này yêu cô gái đó là vì nhan sắc của cô gái mà thôi. Khi nhan sắc này bị mất đi, tình yêu trong trái tim chàng ta cũng "bay hơi".

***

Tình Yêu Nếu

Câu chuyện "Tình yêu Nếu" xảy ra tại Nhật Bản, đất nước với những truyền thống quy củ và chặt chẽ. Niềm tự hào theo tinh thần Samurai vẫn còn in đậm trong cách sống của người dân xứ "Mặt trời mọc" này!
Tình Yêu Nếu
Tình Yêu Nếu
Mấy năm trước đây khi kỳ thi vào đại học tại Nhật Bản diễn ra, đã có rất nhiều bài báo viết về sự kỳ vọng quá cao của các bậc phụ huynh gây nên áp lực tâm lý căng thẳng đối với con cái họ, những sĩ tử sắp bước vào kỳ thi căng thẳng. Điều hiển nhiên là cha mẹ nào cũng muốn con mình đỗ đại học, để được tự hào hãnh diện nói với họ hàng, làng xóm hay cả với đồng nghiệp cơ quan. Đôi khi niềm tự hào đó trở nên "bất diệt", không ai được phép làm tổn hại nó.

Nhưng sau khi kỳ thi diễn ra và bảng điểm đã được các trường đại học đăng lên, thì liên tiếp trên những mặt báo lại là hàng tít nói về các vụ tử tự của những học sinh đã trượt! Trong số đó có một cậu học sinh đã tự kết thúc cuộc đời mình bằng khí gas. Theo như bài báo, cha của cậu học sinh này đã luôn nói với con trước khi kỳ thi diễn ra: "Nếu con đỗ đại học, cha sẽ mua cho con (cái này ... cái nọ), cha sẽ đưa con đi chơi (đây đó), cha sẽ cho phép con được làm những gì con muốn...". Cậu học sinh này đã trượt trong kỳ thi một năm trước đó. Sau kỳ thi trượt đó, cha cậu đã thúc ép cậu đi học tại các lò luyện thi, và thường xuyên mắng mỏ. Người cha luôn hy vọng con mình sẽ đỗ vào trường đại học hạng nhất vì cấp 3 cậu đã học tại một trường cũng rất "đỉnh". Nhưng sau kỳ thi lần thứ hai này, biết cậu trượt cha cậu đã hoàn toàn không nói một lời. Chính áp lực đó khiến cho cậu cảm thấy mình không còn ý nghĩa gì đối với cha mẹ. Và điều này đã dẫn đến cái chết đầy thương tâm kể trên!

Tình yêu của cha mẹ cậu học sinh này chính là loại Tình yêu Nếu. Tình yêu đấy chỉ luôn xảy ra trong một tương lai có điều kiện. Chỉ khi tương lai đó xảy ra thì tình yêu mới tồn tại. Ở trường hợp trên, thì tương lai có điều kiện là tương lai sau kỳ thi với điều kiện là cậu học sinh phải đỗ vào đại học. "Nếu" tương lai này xảy ra, cha mẹ cậu mới dành cho cậu tình yêu của mình. Còn "nếu" tương lai này KHÔNG xảy ra, cha mẹ cậu sẽ không yêu thương cậu nữa. Điều này thể hiện ở những lời mắng mỏ và dửng dưng đối với cậu. Họ không cần quan tâm tới khả năng của cậu bé, và liên tiếp thúc ép cậu thực hiện theo những gì họ mong muốn. Điều mà bậc cha mẹ này yêu nhất có lẽ là danh dự và sự tự hào của mình, hơn là đứa con họ đã rứt ruột đẻ ra.

Vậy đấy, tình yêu Nếu thực chất ra là loại tình yêu ích kỷ và đòi hỏi. Một người yêu bạn mà luôn đòi hỏi ở bạn những điều mà quả thực bạn khó có thể đáp ứng hoặc đáp ứng mà không thấy thoải mái, thì khả năng rất cao xảy ra là người mà họ yêu chỉ là chính họ; và tình yêu họ dành cho bạn sẽ chấm dứt khi bạn không thể đáp ứng được những điều họ cần nữa. Tình yêu bạn bè hay tình yêu đôi lứa cũng đều có thể xảy ra trường hợp này.

Tình yêu Vì

Tình yêu Nếu là tình yêu ở thì tương lai có điều kiện, thì Tình yêu Vì lại là tình yêu xảy ra trong quá khứ và hiện tại có điều kiện.

Câu chuyện về một đôi trai gái yêu nhau có thể cho bạn thấy rõ điều này. Cô gái trong câu chuyện này là một người thiếu nữ có vẻ đẹp rất trong sáng và đầy ấn tượng, người con trai yêu cô gái và luôn chiều chuộng cô. Cho đến một lần cô gái vô tình bị tai nạn do hỏa hoạn, cô được cứu thoát chết nhưng gương mặt bị bỏng đã trở nên dị hình dị dạng. Hồi đó phẫu thuật chỉnh hình chưa phát triển, do đó cô gái chỉ có cách chung sống với những vết sẹo. Niềm an ủi duy nhất lúc bấy giờ đối với cô là những lời ngọt ngào mà người yêu đã từng hứa hẹn: "Anh sẽ yêu em mãi mãi". Nhưng ngược với những lời hứa hẹn của mình, chàng trai khi nhìn thấy gương mặt người yêu lại tỏ ra lạnh lùng, và rờn rợn, không âu yếm lấy một lời. Sau đó thì người ta hoàn toàn không thấy anh chàng này đến thăm người thiếu nữ tội nghiệp kia nữa.
Tình yêu Vì
Tình yêu Vì
Đọc câu chuyện này xong, hẳn bạn cũng đã hiểu người con trai này yêu cô gái đó là vì nhan sắc của cô gái mà thôi. Khi nhan sắc này bị mất đi, tình yêu trong trái tim chàng ta cũng "bay hơi".

Tình yêu vì là tình yêu có điều kiện cụ thể. Sự tồn tại của Tình yêu Vì sóng đôi cùng với sự tồn tại của những điều kiện cụ thể. Do đó chúng cũng cùng mất đi.

Ta thường gặp Tình yêu Vì trong những câu nói của người đời khi họ e sợ người ta chỉ yêu họ vì một điều gì đó, như kiểu yêu vì người đó có "nhà mặt phố, bố làm to" chẳng hạn. Song không thể phủ nhận là thường thì vẻ ngoài của một người lại là điểm nhấn khiến người khác yêu. Tuy nhiên vẻ ngoài đó chỉ gia tăng thi vị cho tình yêu của bạn mà thôi, một người yêu bạn chân thành sẽ chẳng bao giờ để ý đến vẻ ngoài của bạn quá nhiều đâu.

Tình yêu Mặc Dù

Tình yêu Mặc Dù là tình yêu của Chúa trời. Tình yêu của những "Bồ tát". Tình yêu này tồn tại trong cõi vĩnh hằng, một tình yêu hoàn toàn không có điều kiện, không phải VÌ hay NẾU một điều nào cả. Chúa sẽ nói với bạn những lời như: "Ta yêu con dù cho con trông như thế nào, dù cho con thông minh hay vẫn đang chìm trong tăm tối!"

Đức mẹ Teresa, vị sơ đã nhận được giải Nobel hòa bình trước đây cũng vậy. Bà có một tâm hồn thánh thiện, rộng mở, và luôn nghĩ tới những đứa trẻ khốn khổ. Bà đã hiến dâng cả cuộc đời mình để cứu giúp những đứa trẻ đó. Như vậy có thể nói tình yêu Mặc Dù là tình yêu vĩ đại nhất, chứa chan sự chân thành, lòng rộng mở và sự vị tha cao cả, tình yêu Mặc Dù không phân biệt người đẹp hay người xấu. Thứ tình yêu lớn lao này được ban tặng cho tất cả muôn loài.

Thực ra khi nói đến tình yêu Mặc Dù vĩ đại như vậy nhưng không có nghĩa tình yêu này chỉ tồn tại ở Chúa, tình yêu này ngược lại tồn tại trong tâm hồn tất cả mọi người, có lẽ nó không bao trùm hết trái tim họ, nhưng luôn luôn có một phần trái tim con người chứa chan tình yêu này. Tình yêu Mặc Dù là lòng xót thương sự vị tha vô hạn trong trái tim của mỗi chúng ta.

Trong tình yêu đôi lứa, tình yêu Mặc Dù có thể xuất hiện khi bạn tha thứ cho người mình yêu những lỗi lầm không đáng có, hay đôi khi chỉ là DÙ họ có thế nào chăng nữa bạn vẫn không thể xa họ, bạn thực sự yêu con người đó không phải VÌ hay NẾU một điều nào cả, DÙ cho họ có đôi khi cáu gắt, dù cho họ có đôi khi không tinh ý... bạn vẫn yêu họ. Đấy là nét đẹp của tình yêu Mặc Dù.

Tình yêu đôi lứa có thể nói là sự tổng hợp của 3 loại tình yêu trên. Nhưng cách thức pha trộn 3 loại trên như thế nào để có thể tạo ra một tình yêu bền vững và ngọt ngào lại nằm trong chính trái tim của các bạn!
Nguồn: truyennganhay

Tình xưa

17:51 |
Tình xưa khởi nguồn từ lớp học. Cũng vì đôi mắt kia trìu mến, cộng với đôi bàn tay quá ấm áp khiến trái tim người con gái nôn nao, cảm động.

Tình xưa khởi nguồn từ lớp học. Cũng vì đôi mắt kia trìu mến, cộng với đôi bàn tay quá ấm áp khiến trái tim người con gái nôn nao, cảm động.
Tình xưa
Tình xưa
Nhớ buổi diễn văn nghệ của trường năm ấy, vẫn nhớ lời dặn của người ta: “Còn bận gặt lúa cùng mẹ, chắc sáng mới xuống sớm” nên chắc mẩm không kịp đâu, song vẫn hát như có người kia ở bên dưới, và quả tình trong hàng bao nhiêu người vẫn nhận ra một người đang chăm chú lắng nghe, với cái dáng lênh khênh quen thuộc. Và khi cúi chào khán giả thấy người mình vẫn ngóng chìa ra một bông hoa hồng như còn vương mùi lúa chín thơm ngọt. Nên bối rối ngượng ngùng, sao tài thế, còn kịp kiếm đâu được bông hoa, suy nghĩ trong phút chốc và thấy cực kỳ tự hào, niềm tự hào của tuổi vô cùng ngốc.

Ngày sinh nhật, sắc hoa Ly lộng lẫy với mùi hương nồng nàn, cùng người tặng quá lịch lãm khiến ai kia choáng ngợp. Bó hoa của một đứa nghèo tặng một đứa cũng nghèo khiến cho đến khi lớn hẳn lên, tình cảm tâm hồn dần bị chai sạn, vẫn bị ám ảnh và day dứt.

Khi một đứa tỏ ý cần di chuyển, đi xe buýt không tiện, đối phương sẵn sàng xung phong đi thuê xe đạp, chở đến tận nơi “an toàn hiệu quả”. Rồi mướt mải mồ hôi hối hả đạp, vẫn véo von ra vẻ chả mệt tí nào, chưa ăn thua gì. Thi thoảng lại cuống quýt dặn: “Ngồi yên, thắt dây an toàn nhé bắt đầu đạp nhanh đây, sắp đèn xanh rồi”. Tình xưa lãng mạn, ngốc nghếch và khờ dại, sao mà dễ bị lợi dụng… sức kéo.

Kỷ niệm về tình xưa là những ngày bị “bắt nạt”: “Nắm chặt tay người ta không cho đi bộ bây giờ”, những ngày đầy vẻ quyền uy “không được bằng khá thì liệu hồn” và cả những ngày “đau khổ”: “Biết người ta khổ sở thế nào khi cày cục bắt xe kịp xuống trường, mà không phải để mai xuống sớm không?”.

Tình xưa chẳng thể gọi là tình yêu nam nữ, nó chỉ là rung động đầu đời, cùng giúp đỡ, thúc giục nhau học tập để cùng tiến bộ. Chẳng có những ngọt bùi đắng cay của tình trường để mà san sẻ, chỉ sẵn giận hờn tranh cãi, cùng sự quan tâm mà làm như chẳng cần bận tâm.

Ra trường khi tình đã bớt xưa hơn, người ấy vượt quãng hơn trăm km vào ngày mùng tám tháng ba, khi ấy trời còn mưa xuân tưới lun phun, con đường quê nhầy nhụa đất đỏ, để tặng bông hồng nụ tròn xoe còn ướt nước, màu đỏ nhung giống như bông của buổi văn nghệ năm nào, kỷ niệm tràn úa về mà tim ai xao động, bởi sau đó thì ly biệt, người ta lại đi xa, cách mãi nghìn trùng cây số. Đó là việc ngoài tầm kiểm soát của hai kẻ đơn độc trước cuộc sống vội vã có quá nhiều sự lựa chọn. Vậy thôi, là quá đủ cho những chấp chới đã qua, khi mà trái tim cứ lay động, tâm trí luôn bị lung lạc và khóe miệng thì cười tươi khi nhớ về ai.

Đó như một bức tranh đẹp, đứng từ xa mà ngắm đừng lại gần kẻo những tiểu tiết dễ khiến thất vọng, cũng như với người xưa, đứng từ xa mà ngắm, mà nhớ, mà hồi tưởng, bởi đời vốn chẳng lộng lẫy như mơ. Một giấc mơ được tô vẽ lại càng chẳng thể thành được hiện thực.

Nếu gọi đó là người yêu cũ thì cũng thấy ngượng mồm ngượng mặt, bởi đơn giản chỉ là chút cảm mến xưa cũ, ngưng đọng trong tim về một thủa chữ tình còn ban sơ, thanh khiết. Thế nên mới gọi là tình xưa…
Nguồn: dantri

Những con dốc cuộc đời

22:49 |
Khi bạn đạp xe lên một con dốc con, mồ hôi chảy ướt áo và bàn chân tưởng như mỏi nhừ thì bạn sẽ được tận hưởng sự tuyệt vời khi chiếc xe lăn nhanh xuống con dốc phía trước, những giọt mồ hôi bốc hơi, để lại cảm giác mát lạnh khiến bạn quên nhanh tất cả mệt mỏi…
Những con dốc cuộc đời
Những con dốc cuộc đời
Cuộc sống cũng giống như một con đường rất dài. Dù có đang chạy trên những đoạn bằng phẳng, người ta vẫn không bao giờ quên sẽ có lúc phải đối diện với việc lên dốc và cả xuống dốc. Một người bạn đã nói với tôi điều giản dị ấy khi cùng một lúc, cô bạn phải đối diện thất bại, cả trong tình yêu lẫn trong công việc ở công ty. Điều làm tôi nể phục cô bạn ấy là sự can đảm. Cô ấy không khóc, không oán trách, cũng không lặng lẽ suy sụp. Bởi lẽ bạn tôi biết tự thu xếp, đặt những nỗi buồn sang một bên, dành sức lực để tiếp tục “vượt dốc”.
Rất nhiều khi trong nhịp sống gấp gáp này, nỗi mệt mỏi, sự chán chường, cảm giác thất vọng đã vắt kiệt sức lực; lấy đi niềm lạc quan. Bạn muốn buông xuôi tất cả. Nhưng nếu bạn dừng lại và quay nhìn trở về điểm xuất phát, bạn sẽ biết cái cảm giác tuyệt vời khi nhìn những gì ta đã vượt qua. Có thời điểm bạn nhận ra mình đang đứng trên đỉnh dốc. Hít thật sâu và nhìn kỹ về phía trước, bạn không cần phải hét lên sung sướng. Và khi ấy, điều bạn tự nhắc mình sẽ là tìm thêm những đỉnh cao mới, không cho phép mình thả dốc quá nhanh.

Cuộc sống của chúng ta giống như những chuyến đi bởi lẽ, ta luôn có nhiều những lựa chọn nhưng không nên mất quá nhiều thời gian để tìm được kết quả mình muốn. Khi thật sự rã rời thân thể, bạn hãy dừng lại ven đường nghỉ ngơi đôi chút. Dừng lại và bước đi đúng là cách phục hồi năng lực nhanh chóng nhất.

Lên dốc tuy chậm chạp, mệt mỏi thật nhưng phải thừa nhận mức độ an toàn cao hơn khi bạn thả dốc. Cảm giác của việc lao nhanh và phía trước tuyệt vời thật, nhưng biết đâu vực thẳm đâu đó mà bạn không kịp nhìn thấy, và biết đâu chiếc xe đã bị đứt thắng phanh. Có hàng trăm trở ngại, và bạn không bao giờ được tự mãn…
Đâu là con dốc của bạn?

Cuộc sống cũng giống một con đường, khi bạn đang bước trên những khổ đau thì đó là lúc bạn buộc phải “lên dốc” trong hành trình của đời mình. Dĩ nhiên, lúc tận hưởng cảm giác hạnh phúc thì không phải bất hạnh sẽ chẳng bao giờ xuất hiện. Cuộc đời vốn là một chuyến đi, cái bạn cần là “để dành” sức lực và cảm hứng cho những chặng đường kế tiếp.
Nguồn: gocsuyngam

Một ngày nào đó ta thôi yêu người

22:31 |
Chủ nhật buồn, một mình anh lặng lẽ, chỉ mình anh bên ly café đang tí tách rơi, dường như đã lâu lắm rồi, anh gác lại nỗi nhớ về em vào trong sâu thẳm cõi lòng. Thế mà ngay tối qua đây thôi, anh gặp lại người bạn cũ, họ hỏi về em… và nó đã làm anh chới với trong cái bình yên mà anh đã cố gắng tạo ra cho mình từ ngày xa em.
Một ngày nào đó ta thôi yêu người
Một ngày nào đó ta thôi yêu người
Vì mình đến với nhau bằng mối tình cay đắng em nhỉ? Cõ lẽ không cay đâu, mà chỉ có đắng thôi, nhưng vì nó đắng nên chúng mình đã hưởng được cái vị ngọt trong đắng đấy em à.
Anh vẫn biết tình mình như chiếc thuyền trôi mênh mang, vô định, không biết đâu là bến, nơi nào là bờ, và mình đã để nó cứ thế trôi đi, không cần biết nó có ra được biển lớn hay sẽ bị nhấn chìm bởi một khúc sông chảy xiết nào đó. Dòng sông trôi đi vô tình cuốn theo cuộc tình của anh và em ngày đó.

Trên con đường tình yêu, anh biết mình là một người không may mắn, vì dù ông trời có thương cho anh gặp được một nửa của mình, nhưng gặp để rồi mà xa thì đâu còn ý nghĩa gì cho những ngày sau.
Số phận đã cho ta gặp nhau, rồi yêu nhau, có hạnh phúc xen lẫn đắng cay, có niềm vui xen lẫn ngậm ngùi, nhưng mọi cái cũng trở về quy luật của nó, em và anh chung nhau một đoạn đường, đến ngã rẽ chúng mình cũng phải chia tay…

Những buổi chiều đan tay nhau cũng không níu được nhau, và em xa anh, xa những gì thân thương gắn bó với em từ tấm bé, em ra đi đến phương trời xa lạ, không biết bây giờ ở đó em có bình yên? Có khi nào em chợt nhớ về kỷ niệm của chúng ta? Anh biết em ra đi là để anh được trở về với cuộc sống của anh bây giờ, nhưng em ơi, khoảng trống mà em để lại cho anh quá lớn, anh làm sao hạnh phúc đây khi trong lòng anh luôn nhớ về em với bao yêu thương, luyến tiếc.

Anh nhủ lòng sẽ sống, bằng lòng với hiện tại để quên đi tất cả, nhưng anh không thể… để mỗi lần nhớ về em, anh chỉ còn biết chất nó thành khối trong lòng, nặng trĩu và đầy ưu tư.
Anh đã chờ, chờ bao mùa lá rụng đã đi qua, những đêm Đông lạnh giá tưởng chừng như vô tận, giờ đây anh cũng đang chờ đợi, nhưng anh không chờ em quay về, vì điều đó là không thể, anh sẽ chờ, chờ đến một ngày anh sẽ quên được em. Nhưng sao lúc này đây anh nghi ngờ về niềm tin đó, liệu rằng "một ngày nào đó, ta có thôi hết yêu người?" 
(Sưu tầm)

Sống trọn vẹn từng ngày

23:28 |
Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, Brian Dison - tổng giám đốc của Tập đoàn Coca Cola – đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người.

“Bạn hãy tưởng tượng cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có năm quả bóng mang tên là: công việc, gia đình, sức khoẻ, bạn bè, và tinh thần. Bạn sẽ hiểu ngay rằng công việc là quả bóng cao su. Vì khi bạn làm rơi nó xuống đất, nó sẽ nảy lên lại. Nhưng bốn quả bóng còn lại – gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tinh thần - đều là những quả bóng bằng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi một quả, nó sẽ bị trầy sướt, có tì vết, bị nứt, bị hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ nát mà không thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn phải hiểu điều đó và cố gắng phấn đấu giữ cho được sự quân bình trong cuộc sống của bạn.

Bạn làm thế nào đây ?

Bạn đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với những người khác. Đó là vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau, chúng ta là những cá nhân đặc biệt. Bạn chớ đặt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết rõ điều gì là tốt nhất cho chính mình.

Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn. Bạn hãy nắm chắc lấy như thể chúng là những phần trong cuộc sống của bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa.

Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảng khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.
Bạn chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó cho đi. Không có gì là hoàn toàn bế tắc mà nó chỉ thật sự trở nên bế tắc khi bạn thôi không cố gắng nữa.
Sống trọn vẹn từng ngày
Sống trọn vẹn từng ngày
Bạn chớ ngại nhận rằng mình vẫn chưa hoàn thiện. Đó chính là sợi chỉ mỏng manh ràng buộc mỗi người chúng ta lại với nhau.

Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhớ mạo hiểm với những vận hội của đời mình mà bạn học biết cách sống dũng cảm.

Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi. Cách chóng nhất để đánh mất tình yêu là níu giữ thật chặt. Còn phương thế tốt nhất để giữ được tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh.

Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh cho đến nỗi không những bạn quên mất nơi mình sống mà còn có khi quên cả bạn định đi về đâu.

Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được đánh giá đúng.

Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng. Nó là kho báu mà bạn có thể luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng.

Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi sẽ không khi nào bắt lại được. Cuộc đời không phải là một đường chạy mà nó là một lộ trình bạn hãy thưởng thức từng chặng đường mình đi qua.

Quá khứ đã là lịch sử. Tương lai là một màu nhiệm. Còn hiện tại là một món quà của cuộc sống, chính vì thế mà chúng ta gọi đó là tặng phẩm ”.
(Sưu tầm)

23 câu nói hay về nụ cười

17:23 |
'Cuộc sống như một tấm gương, bạn cau mày nó cũng cau mày, bạn mỉm cười... nó sẽ mỉm cười với bạn'.
23 câu nói hay về nụ cười
23 câu nói hay về nụ cười
- Mỗi lần bạn mỉm cười với một người, thì đó là một hành động của tình yêu, một món quà cho người đó và là một điều tốt đẹp - Mother Teresa

- Tôi đã mỉm cười ngày hôm qua. Tôi đang mỉm cười ngày hôm nay và khi ngày mai đến, tôi sẽ mỉm cười. Vì đơn giản, cuộc sống quá ngắn để ta khóc về mọi thứ - Santosh Kalwar

- Bạn sẽ tìm thấy giá trị đích thực của cuộc sống, nếu như bạn nở một nụ cười - Charles Chaplin

- Cuộc sống như một tấm gương, bạn cau mày thì nó cũng cau mày lại với bạn, hãy mỉm cười... nó cũng sẽ mỉm cười với bạn - Herbert Samuels

- Nụ cười luôn thường trực trên môi tôi, nó sẽ không bao giờ chết. Tôi đang đứng đây với nó để chờ đợi bạn, cho đến khi bạn ở bên tôi - Freida Martinez

- Bạn sẽ không bao giờ thấy nuối tiếc với những điều ý nghĩa đã làm bạn mỉm cười - Bei Maejor

- Hãy lấy nụ cười của chúng ta để thay đổi thế giới, nhưng đừng để thế giới thay đổi nụ cười của chúng ta.

- Một nụ cười có thể làm bừng sáng một ngày đen tối nhất. 

- Mỗi người trong chúng ta đều có một vết thương lòng, một số người giấu trong đôi mắt, một số khác lại giấu nó trong nụ cười - Nylle

- Một nụ cười là khoảng cách ngắn nhất giữa hai tâm hồn. 

- Nếu bạn chỉ có duy nhất một nụ cười hãy dành nụ cười đó cho những người bạn yêu thương - Maya Angelou

- Cô ấy cười không có nghĩa là cô ấy hạnh phúc. Cô ấy cười vì cô ấy đang tràn ngập hy vọng, niềm tin và sự mạnh mẽ. 

- Hãy để chúng ta gặp nhau với nụ cười rạng rỡ trên môi, nụ cười là sự khởi đầu của tình yêu - Mother Teresa

- Hãy bắt đầu một ngày mới với nụ cười, ít ra nó cũng là một sự khởi đầu tốt đẹp 

- Nụ cười là chiếc chìa khóa duy nhất mở được trái tim của người khác. 

- Phương thuốc tốt nhất trên thế giới này mà không có các tác dụng phụ khác đó là nụ cười. Tôi mong rằng thứ thuốc hữu hiệu ấy luôn luôn có trong bạn. 

- Đôi khi bạn phải luôn phải mỉm cười, hãy nghĩ rằng: mọi thứ rồi sẽ ổn, gạt đi nước mắt và hãy tiếp tục bước đi.

- Mỉm cười và hãy cho mọi người thấy rằng bạn đã trở thành một người mạnh mẽ hơn bạn của ngày hôm qua. 

- Hãy luôn hạnh phúc bởi bạn sẽ không bao giờ biết rằng có những người đã yêu nụ cười của bạn mất rồi! 

- Đôi khi nụ cười được bắt nguồn từ những niềm vui, nhưng có lúc niềm vui có được là nhờ nụ cười - Thích Nhất Hạnh

- Hãy đếm tuổi của bạn bằng số bạn bè chứ không phải số năm. Hãy đếm cuộc đời bạn bằng nụ cười chứ không phải bằng nước mắt - John Lennon

- Hãy cười, thậm chí dù đó là nụ cười buồn bã, bởi còn đáng buồn hơn nụ cười buồn bã là sự bi thảm vì không biết phải cười thế nào.

- Để thật sự cười, anh phải có thể lấy nỗi đau của mình ra và "chơi" với nó! - Charlie Chaplin.
(Sưu tầm)

Nếu như không thể quên

07:58 |
Như tất cả những con người từng sống đau khổ vì một quá khứ, như cách mà mỗi chúng ta luôn nuối tiếc để vỗ về những cơn đau nào đó thêm một lần thứ hai trong quãng đời – chúng ta đã không chọn cách vứt bỏ đi tất cả mà luôn cố chấp đợi chờ tất cả giữa từng đêm bão giông...
Nếu như không thể quên
Nếu như không thể quên
Ở ngoài kia. Chỉ có những cơn đau lạc loài mới biết tìm thấy nhau và nói điều san sẻ. Một lần nữa cuộc sống bắt ta phải chọn lựa giữa điều ta cần trong hiện tại hơn là một quá khứ. Những cơn đau có thể sống dậy bất cứ khi nào có thể, đó không phải là khi bản thân ta cảm thấy mình được bình yên nhiều nhất. Rút cuộc thì định mệnh không thể nào giúp mỗi con người tự lau khô đi được những kí ức – một phần hơi thở mang niềm tin đến mỗi con đường đã trải đầy cay đắng.

Ở ngoài kia. Làm sao ta có thể giúp mình đứng vững được đây? Bởi chính những miếng vá nơi tâm hồn còn bị một cơn gió phiêu du ấy xé toạc – hỏi bản thân ta có thể làm gì để hướng đến những ngày mai? Nơi người người luôn nghĩ có một thiên đường hạnh phúc, những đứa bé được sinh ra trong tình thương yêu rộng lớn, những đôi bàn tay nâng niu và cám ơn số phận đã đến để ban cho họ những linh hồn đẹp đẽ...

Ở ngoài kia. Còn bao nhiêu cuộc đời khác cần được ta ôm vào lòng để siết chặt, để ta lau đi những mảng màu còn loang trong phần nhiều những dấu vết đắng cay. Sẽ là những gì không phải cao cả như một tình yêu thương cháy bỏng nữa – đơn giản là tất cả những con người ai cũng cần có một tình thương yêu ôm lấy và mênh mông như vậy.

Khi cuộc đời đã không chọn cách đòi hỏi sự quan tâm để ở bên nhau thì có lẽ muôn con người cũng hiểu được, là trái tim của mình đang đập bình yên trong lồng ngực một ai đó.

Khi nụ cười trên môi ta nở có nghĩa là có một ai đó đang cảm thấy niềm hạnh phúc dâng cao đến vô chừng. Khi bờ mi ta ướt, ta hiểu có một dòng chảy thứ hai cũng làm nhòa đi một gương mặt khác – ta hiểu, phải đứng vững vì hai mảnh đời bất hạnh đấy thôi.

Khi những nỗi đau và tâm hồn vụn nát biết cầm tay, đó là khi ta hiểu những gì rộng lớn trong số phận có thể là ở đây. Những ngày cùng nhau đi tìm một lẽ sống, là những ngày cả thế giới trải đầy hoa trên mỗi con đường nuôi hi vọng.

Khi tất cả máu xương như hòa vào làm một, ta hiểu mình đang gánh trên vai những mảnh ghép của cuộc đời rộng lớn. Mảnh ghép nhỏ nhắn biết nói những gì trong trẻo của tuổi thơ, mảnh ghép vươn cao tầm mắt, lớn lên, mạnh mẽ bờ vai để rồi biết đi tìm một mảnh ghép nào khác. Một sự thật của tạo hóa đưa thêm những đôi chân ùa vào với hiện tại từ đấy…

Và ở nơi này. Màn đêm đã không còn véo trong nỗi nhớ một niềm đau, những nỗi buồn chẳng thèm thênh thang như gió, những tiếng nấc được thay thế bằng hai ánh nhìn đưa nhau vào trong từng giấc ngủ. Bời vì chẳng thể quên nên sự sống biết cách pha trộn để hài hòa cho tất cả, vì chẳng thể nào dấu đi được những cảm xúc tận đáy lòng nên người với người mới ghì chặt lấy đời nhau mà hiểu thấu. Đưa nhau đến với giấc mơ về loài người trong cổ tích, tìm cho nhau những mảnh chăn ấm để cùng vượt qua những mùa đông rét buốt.

Và ở nơi này. Thế gian bước đến mỗi người như một sự an bài từ trước. Nếu chọn cách ngã xuống thì mọi thứ sẽ tắt đi trong phút giây những bản thân cho phép mình đổ sụp. Nếu chọn cách đương đầu thì trong chấp chới một cánh cửa nào đó sẽ mở ra. Chân trời ở đó, niềm vui ở đó…

Và ở nơi này. Ngày vẫn đến quen thuộc bởi dấu vết của bình minh, mọi sự phiền não đều được ánh mặt trời kia sưởi ấm, mọi đau buồn đều được tan biến bởi những cái vươn vai. Người với người đi tìm nhau từ trong sương sớm, dắt nhau qua những tán lá ban trưa, cùng hứng lấy bụi đường và thật nhiều vất vả. Khi mọi thứ chọn cách tìm vào đêm với muôn nghìn đôi mắt long lanh khác, ở trên cao những vì sao sẽ minh chứng cho tất cả những kẻ đang hướng đến đó để đặt một niềm tin.
Ngày vẫn đến quen thuộc bởi dấu vết của bình minh
Ngày vẫn đến quen thuộc bởi dấu vết của bình minh
Có lẽ bởi bì không thể quên nên mỗi chúng ta luôn đi qua tất cả để rồi thương yêu lấy tất cả. Chúng ta không chọn cách giết chết những phần đời héo mòn lay lắt mà chúng ta chọn cách phủ lên trên đó một nhựa sống mãnh liệt hơn. Vì tất cả đều có trái tim nên trăm ngàn giọt nước mắt sẽ nói chuyện được với nhau bằng những lời vỗ về đồng cảm. Cuộc sống chỉ dành cho những kẻ biết nghĩ đến người khác mà không phải chăm lo cho giấc mộng riêng mình.

Dù có không thể quên nhưng cũng đừng đánh rơi đi lẽ sống…

Dù có không thể quên nhưng cũng đừng vị kỷ để làm tổn thương thêm một ai khác nữa.

Nếu như không thể quên hãy sống bởi vì mình là trái tim và lẽ sống của một người khác.
(Sưu tầm)

Không theo đuổi được thì buông tay thôi

06:05 |
Người ta vẫn nói tuổi học trò không có yêu đơn phương…Ừ! Chắc là thích thầm,mến thầm thôi. Ừ! Nhưng dẫu sao cái tình cảm trong vắt kia cũng đáng nhớ lắm như màu phượng vĩ đỏ rực trong tâm trí…Mỗi khi nhớ lại…chợt cười vì ngây ngô quá.
Không theo đuổi được thì buông tay thôi
Không theo đuổi được thì buông tay thôi
12…

Nàng là người con gái đặc biệt nhất mà tôi từng biết. Không phải là nàng đẹp…Không hề. Thậm chí lần đầu gặp nàng tôi còn nghĩ nàng chỉ “đội lốt”một cô gái mà thôi.

-Chuyển lại đây ngồi nhé! Tôi cau mày,sao lại có một người con gái đứng trước mặt thằng con trai xin ngồi trong khi còn bao nhiêu chỗ trống,nhưng phép lịch sự tôi không từ chối.

-Ừ! Nàng thản nhiên dọn dẹp sách vở của tôi qua một bên rồi ngồi xuống.

-Biết sao lại T muốn ngồi đây không? Tôi còn chưa kịp lắc đầu thì nàng tiếp.-12 rồi,không muốn ghét ai cả.

Sao lại có một con người kì quái hết mức như vậy? Xin lại ngồi gần….Vì ghét.

Có lẽ ấn tượng tốt của tôi về nàng là nét chữ,nó đẹp và tròn trịa. Còn tôi…lại sở hữu một nét chữ của các”ông đồ”.

Nếu ai đó nhận được món quà sinh nhật là 2 cuốn vở tập viết lớp 2 vào năm 18 tuổi thì chắc chắn chỉ có tôi và người nghĩ ra nó cũng chỉ có nàng.

Nếu có ai đó sẵn sàng đuổi đánh một thằng con trai cao 1m8 như tôi…cũng chỉ có nàng.

Ngày đó…Tôi thích một cô gái khác lớp,hai chúng tôi đi học cùng nhau,đi chơi cùng nhau. Nhưng quái lạ là sau này tôi thấy như mình không có kí ức gì lắm với cô gái đó. 12 trong tôi chỉ toàn kí ức về nàng.

Tôi nhớ về nàng từ những điều nhỏ nhất.

Cái cách nàng chăm chú viết,mải mê trong những con chữ.

Tôi thích nhìn lén nàng khi nàng nghe giảng…cũng chẳng biết thói quen đó bắt đầu từ khi nào nữa.

Tôi thích giả vờ không biết nàng đang bối rối không dám đưa cuốn vở toán hỏi tôi vài bài mà nàng chưa làm được.

Tôi thích nàng cười,vô tư.
Không theo đuổi được thì buông tay thôi
Không theo đuổi được thì buông tay thôi
Nhưng tôi cứ ngỡ đó chỉ là tình bạn và nghiễm nhiên chỉ dừng ở mức đó thôi. Bởi tôi khác nàng,tôi cần một cô bạn gái đẹp để không xấu hổ với bạn bè. Tôi được nhiều người biết đến,còn nàng thì gần như không ai dám vượt qua mức tình bạn,ít ai nhắc đến nàng trong những buổi bàn luận về cái đẹp của bọn con trai chúng tôi,nhưng tôi dám chắc người ta sẽ nói về tôi như một chàng trai khá bảnh bao và công tử. Tôi sợ nếu nói thích nàng lũ con trai sẽ chồm lên”mày đi thích một đứa con gái không ai thèm động” hay”mày hết người để thích rồi hay sao?”…bởi vậy tôi không thể thích nàng.

Cho đến một ngày…nàng chuyển đi cũng đến ngồi gần một chàng trai khác nhưng lần này vì lí do khác…vì nàng thích.

-Hết ghét H rồi! Đi nhé! Nàng chuẩn bị sách vở,nhoẻn một nụ cười tươi.

-Đi? Còn có mấy ngày nữa là thi tốt nghiệp rồi,đi đâu?

-Tới đây vì ghét,giờ hết ghét rồi phải đi chỗ khác.

-Có lí do không?

-Có! Vì thích! Nàng chuyển lại gần ngồi cạnh anh chàng bí thư.

-Hai người nó một cặp,đẹp đôi ghê! Nếu không phải là tao không địch nổi với M(bí thư lớp tôi)thì…

-Gato quá đi mất!

Mấy tên ngồi trên quay xuống.

Nàng đi,bàn vắng hẳn tiếng cười. Mấy tên ngồi trên cũng chẳng thèm quay xuống.

Còn nàng,không dành nụ cười ấy cho riêng tôi nữa.

Không dành cái ân cần chỉ tôi từng từ tiếng anh.

Không nhìn tôi khó chịu,không mắng tôi không chịu luyện viết.

Mỗi buổi học có người giảng giải cho nàng cẩn thận những bài toán khó.

Có người sẵn sàng lắng nghe với một vẻ mặt quan tâm những câu chuyện của nàng thay vì cái dửng dưng cố ý đáng ghét như tôi.

Đó là sự hụt hẫng…thương nàng mất rồi.
Không theo đuổi được thì buông tay thôi
Không theo đuổi được thì buông tay thôi
Tôi chia tay cô người yêu xinh đẹp của mình. Nàng biết và hỏi tôi vì sao?

Vì sao ư? Tôi thích nàng,tôi mến nàng…Tôi muốn hét cho nàng biết nàng đáng ghét như thế nào,cho ai cũng biết tôi thích nàng,cho cái anh chàng bí thư kia phải rời xa nàng,nhưng…tôi không nói gì cả.

Sau mùa thi,một sáng tôi nhận được tin nàng qua Nhật du học rồi từ đó bặt vô âm tín.

Hôm trước nàng gọi điện cho tôi bằng một số điện thoại lạ hoắc và chỉ vỏn vẹn mấy câu rồi dập ngay.

-Ngày xưa chuyển đến ngồi với H vì thích sau này đi cũng vì thích. Theo đuổi mà không được thì buông tay…
Nguồn: truyennganhay

Hãy tự mình bước qua nỗi đau

07:28 |
Bởi vì ngoài bạn ra, chẳng ai có thể cảm nhận được rõ ràng những vết thương đang ứa máu chảy ra từ chính tim bạn, và chẳng ai có thể kiên trì chạy đến nâng bạn dậy, dìu bạn chầm chậm bước qua quãng thời gian trúc trắc những bất an, và sự trống rỗng như một lỗ hổng lớn sâu hoắm cứ kéo bạn chìm vào trong tuyệt vọng.

Chỉ đến khi có thể cảm nhận được sâu sắc nỗi đau của mình, mới có thể dần dà biết cách tự đứng dậy và tiếp tục bước đi. 

Một ngày kia bạn sẽ bỗng nhận ra rằng, kể cả xung quanh có những người sẵn sàng yêu thương mình vô điều kiện, nhưng họ cũng chẳng thể nào luôn ở bên cạnh để giúp bạn chữa lành những vết thương.

Vậy nên có đau thương đến mấy, điều bạn phải đối mặt vẫn chỉ là chính bản thân mình. Bước qua nỗi đau, nghe thì có vẻ hoa mĩ, nhưng thực chất chỉ là vượt qua bản thân mình, để rồi có cái nhìn khác hơn về cuộc sống, để chọn đương đầu chứ không phải là thỏa hiệp, để chọn chấp nhận chứ không phải buông xuôi, để chọn dũng cảm hơn chứ không phải cứ mãi hèn nhát, để chọn bình tĩnh hơn trước mọi vấn đề chứ không phải chỉ biết trốn chạy.

Chẳng cần phải đặt mục tiêu là bất cứ ai, chỉ cần mang niềm tin rằng bạn đang thay đổi, vì chính mình.
Hãy tự mình bước qua nỗi đau
Hãy tự mình bước qua nỗi đau
Quá trình trưởng thành gian nan biết bao, cứ mỗi lần vấp ngã, đứng lên, lại thấy suy nghĩ của mình dài rộng hơn một chút. Sau này nhìn lại mới thấy, hóa ra quãng thời gian lớn lên gian nan ấy, đã học được cách bình thản đối diện với hiện thực, không còn là cô bé ngày nào vẫn hay òa khóc mỗi khi vấp ngã, chỉ biết ôm riết lấy những vết thương để đau khổ một mình, nuốt cạn những tổn thương để u uất trong nỗi ấm ức chẳng thể nguôi ngoai nổi.

Ai chẳng tồn tại trong lòng một quãng thời gian như thế, chỉ là một lúc nào đấy sẽ thấy thích ứng dần với hiện thực để rồi biết tự mình bước qua những nỗi đau.

Bạn đang ở thời hiện đại, không phải là cô Tấm trong truyện cổ tích ngày xưa hay cô bé Lọ Lem đáng thương trong tiểu thuyết, để mà chỉ biết ngồi khóc trước những khắc nghiệt của cuộc đời. Bạn cần một trái tim mạnh mẽ, một lòng kiên định và sự dũng cảm để bản lĩnh chấp nhận những xáo trộn của cuộc sống, để không ai có thể làm bạn tổn thương hay rơi nước mắt.

Quan trọng là, chỉ bạn có thể tự làm chủ bản thân, để biết chọn lựa đánh cược và sẵn sàng chấp nhận chịu thua nếu thất bại. Rồi sau đó mới có thể bình tĩnh làm lại, và kiêu hãnh ngắm nhìn thành quả của mình.

Biết sống độc lập hơn, biết kiên định coi mọi nỗi đau đã qua chỉ là quá khứ đã vĩnh viễn lùi lại phía sau, biết cứng cỏi hơn để không dễ dàng gục ngã, biết tỉnh táo hơn để không cho người khác có thêm cơ hội làm tổn thương mình.

Thế đấy, cuộc sống luôn có nhiều sự chọn lựa, vậy bạn chọn sẽ tự mình vượt qua thất bại hay vĩnh viễn nằm lại nơi ấy để chờ đợi người đến kéo bạn lên? 
Hãy tự mình bước qua nỗi đau
Hãy tự mình bước qua nỗi đau
Niềm vui cũng từ bản thân mà có, tổn thương cũng từ trái tim mà ra, chính vì thế mà những người trưởng thành đều phải trải qua tất cả những hạnh phúc, bất ngờ rồi đau thương, tuyệt vọng để rồi mới biết trân trọng bản thân mình như thế nào, để rồi mới biết bảo vệ mình cho tốt, để rồi biết trân trọng cái tôi vốn có và quá khứ đầy nước mắt đã tự khô từ khi nào.

"Một cánh cửa khép lại thì sẽ có một cánh cửa khác mở ra". Trong quá trình vấp váp, tự đứng dậy, bạn sẽ thấy những điều tuyệt diệu đằng sau cánh cửa đã vĩnh viễn đóng chặt ấy. Tiếp tục bước đi hay vẫn cứ đứng yên tại chỗ, quyết định là do bạn.

Những gì đã đi qua chỉ là nền tảng cho bước chân hiện tại của bạn, bởi vì kể cả có tổn thương đến mấy cũng không thể chết, cũng không thể buông xuôi tất cả. Đối diện với vòng quay không dừng lại, đối diện với cả thế giới vận động, đối diện với cuộc sống nhiều màu sắc phía trước mặt, đối mặt với lòng tin xuất phát từ chính mình, bạn có bằng lòng tự mình vượt qua tất cả hay không?
Nguồn: truyennganhay

Quá khứ, ta đã mất..............

07:17 |
Ngày hôm qua làm một việc xấu, thấy có lỗi với lương tâm, có lỗi với nhiều người nhưng việc đó đâu có thể không xảy ra nữa khi biết hối lỗi. 
Quá khứ, ta đã mất..............
Quá khứ, ta đã mất..............
Ngày hôm qua ta nói nặng lời với cha mẹ, mẹ khóc, cha thất vọng vì đứa con mang nặng đẻ đau ấy lại làm ông đau lòng. 
Ngày hôm qua đánh mất một người bạn, dù là lỗi của ai nhưng ta thấy đau lắm, con người như mất đi một phần sức sống, và cũng biết đứa bạn đau hơn ta gấp nhiều lần. 
Ngày hôm qua ta đánh mất một tình yêu, vì không trân trọng, vì coi nó như trò đùa, vì một suy nghĩ thoáng qua rằng "người ta cũng chỉ qua đường như ta". 
Ngày hôm qua ta đánh mất cơ hội có một công việc tốt vì nghĩ nó không đánh giá đúng khả năng của ta, rằng công việc đó thấp kém. 
Ngày hôm qua ta mất..........., ta bỏ qua, ta...............mất quá nhiều thứ của ngày hôm qua ấy 
Để ngày hôm nay ta thấy tiếc,ta thấy cô đơn khi không ai bên cạnh, thấy ghen tị với nhiều người, thấy............... 
Rồi ta sợ, liệu rằng ngày mai ta có lại được những thứ đó, và nếu có thể thì có như ban đầu hay không khi vẫn còn đó những vết thương mà ta đã gây ra cho những người xung quanh.........
Chẳng thể đc, cái của ngày hôm nay là kết quả ta đã không trân trọng quá khứ, là cái giá sẽ phải trả trong tương lai và sẽ là điều mà ta hối hận cả đời. 
Đúng, sẽ là cả đời ta sống trong sự dày vò..............ta của hiện tại thật đáng trách, ta...........của khi xưa đâu còn, ta.................tìm kiếm cái gọi là kỉ niệm ấy...............
"nếu xin lỗi có thể giải quyết đc mọi việc thì đâu cần đến cảnh sát nứa" là câu ta nói với nhiều người, vậy ta sẽ không dùng nó bởi chính ta có lúc không có trách nhiệm với câu nói của mình.
Nguồn: truyennganhay