Nếu có ước mơ, điều cần làm là phải bước tiếp…

07:00 |
Tôi 24 tuổi, cử nhân kinh tế tốt nghiệp một trường Đại học có tiếng, và đang thất nghiệp.

Chính xác là tôi đã đi làm và cách đây 1 tháng, tôi bị sa thải vì công ty không còn đủ khả năng trả lương cho tôi. Tôi lao vào tìm một việc làm khác. Đến lúc này, tôi đã bắt đầu thấy oải với hành trình ròng rã lụi cụi gửi không ít hồ sơ xin việc, cả ngày ngồi nhìn điện thoại chờ một cuộc hẹn phỏng vấn hoặc một cuộc thông báo trúng tuyển. Hơn một tuần nay, không google, không CV, không facebook, không nghe ngóng thông tin tuyển dụng, tôi tự cho mình thời gian nghỉ xả hơi, suy nghĩ thật kỹ về con đường mà mình đang đi. Lần đầu tiên sau 4 năm, tôi nhận ra rằng, thành công thực sự, không phải là chiến thắng trong giấc mơ của người khác. Tôi đã trải nghiệm thành công từ 4 năm trước, nhưng giờ đây, tôi đang là kẻ thất bại trong chính ước mơ của mình.

Từ nhỏ, tôi đã có sở thích ngắm nhìn quần áo. Tôi hay may quần áo cho búp bê, cũng thích vẽ và tự làm một bộ sưu tập thời trang tí hon riêng cho cô bạn búp bê của mình. Tôi đã từng ôm giấc mơ trở thành một NTK thời trang, làm ra những bộ cánh lộng lẫy, tỏa sáng theo từng bước đi thẳng tắp của những người mẫu trên sàn catwalk, hoặc không thì là sở hữu trong tay một thương hiệu thời trang riêng, hàng ngày sáng tạo và làm ra quần áo đẹp cho mình, cho người khác.Tôi từng nghĩ mình sẽ thi vào ngành thiết kế thời trang để theo đuổi giấc mơ.
Nếu có ước mơ, điều cần làm là phải bước tiếp…
Nếu có ước mơ, điều cần làm là phải bước tiếp…
Thế nhưng, 5 năm trước, giống như bất cứ học sinh tốt nghiệp cấp 3 khác, tôi dự thi Đại học. Vào thời điểm đó, tôi đã muốn thực hiện ước mơ, nhưng vì thành tích của tôi ở trường không đến nỗi tồi, kinh tế đang là ngành hot, bố mẹ mong tôi học ở một trường Đại học danh tiếng, thầy cô khuyên nhủ, tôi đã thi vào ngôi trường tôi vừa mới bước ra. Không khó khăn lắm, tôi đỗ Đại học trong ánh mắt ngưỡng mộ của nhiều người. Bố mẹ tôi phấn khởi, họ hàng tự hào, tôi tạm thời quên đi giấc mơ kia của mình, ngủ quên trên chiến thắng đầu tiên đó, ngủ quên trong ước mơ của bố mẹ, của họ hàng.

Tôi bắt đầu cuộc sống sinh viên đúng với vai trò con ngoan trò tốt. Mẹ ngày nào cũng gọi điện nhắc nhở tôi cố gắng học hành chăm chỉ. Và tôi cũng làm đúng theo mong muốn của mẹ. Tôi chăm chỉ học hành để đạt điểm cao, để bằng đẹp, để bố mẹ có thể tự hào về tôi. Tôi cũng đi làm thêm, để cảm nhận cuộc sống sinh viên, và cũng có thêm chút tiền tiêu vặt. Đi học, đi làm chiếm trọn thời gian của tôi, và không biết từ lúc nào tôi đã bỏ quên thói quen tìm hiểu về thời trang, bỏ cả thói quen nhìn ngắm quần áo người khác để phán xét xem nó đẹp hay không, làm gì thì sẽ đẹp hơn. Cũng có thể do tính chất việc làm thêm, tôi không được phép nhìn ai quá lâu. Và điều đó đồng nghĩa cả với việc tôi không còn may vá, không còn làm quần áo cho cô bạn tí hon của tôi.

Và thế đó, tôi đã đi trên một con đường mà nhiều người vẫn đi. Học xong cấp 3, vào Đại học bố mẹ mong muốn, học ngành hot, cố gắng miệt mài sau 4 năm để có một tấm bằng màu đỏ hơi đẹp đẹp. Sau đó, ra trường, bố mẹ xin việc cho, hàng ngày nghe những câu chuyện tán gẫu của đồng nghiệp, đảm bảo quy định về giờ làm việc, cuối tháng lĩnh lương. Như thế là may mắn hơn nhiều người khác. Những tưởng như thế là ổn định và đầy đủ. Nhưng tính tôi thích tự do, nên cái nhịp sống như thế khiến tôi thấy nhàm chán, không kể đến công việc của tôi, cũng không có chút sáng tạo. Dù vậy, tôi vẫn phải cố gắng, đó là công việc tương xứng với tấm bằng Đại học của tôi.

Trước khi tôi bị cho thôi việc vài tháng, tôi đã gặp lại một cậu bạn. Hắn ta trước đây ngồi sau tôi trong lớp học, chơi khá thân với tôi và ngày đó, hai đứa hay chia sẻ cho nhau về giấc mơ nhà thiết kế và kỹ sư công nghệ thông tin, kể cho nhau nghe những ý tưởng, với tôi là những màu sắc, họa tiết, còn hắn là những phần mềm. Hồi đó hắn thi vào Đại học Bách khoa nhưng không đỗ, tôi cũng nghe loáng thoáng hắn không thi lại Đại học mà đi học ở một trường nào đó, nhưng cuộc sống mới đã cuốn tôi đi, mất liên lạc với hắn và đến gần đây mới gặp lại.

Việc gặp lại bạn cũ là bình thường. Nhưng điều đáng nói là, tôi gặp hắn trong hoàn cảnh: một nhân viên đi gặp giám đốc công ty đối tác. Đúng thế, hắn đang làm giám đốc một công ty phần mềm mà chúng tôi đang cần hợp tác để chuẩn bị cho dự án sắp tới. Tôi không khỏi ngỡ ngàng khi gặp lại thằng bạn ngày đó, giờ đang đứng trước tôi, complet và lịch thiệp bắt tay tôi. Buổi đàm phán chuyển thành câu chuyện của hai người bạn lâu ngày gặp lại.

Sau ngày hôm đó, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Hắn nói, trượt Đại học, bố mẹ sắp xếp cho đi học một trường trung cấp, ra trường sẽ có việc làm luôn, tất nhiên sẽ mất một khoản tiền chạy việc, nhưng ổn định. Nhưng hắn không từ bỏ giấc mơ mà trong suốt năm lớp 12, hắn đã chia sẻ với tôi. Đấu tranh dài ngày, hắn đã được bố mẹ đồng ý cho đi học CNTT ở một trường đào tạo lập trình viên. Học xong 2 năm, hắn đi làm. Sau 2 năm, cánh đã đủ rộng, hắn bay ra ngoài mở công ty riêng. Đến lúc này, tôi mới tốt nghiệp, và đang là kẻ làm thuê, thì hắn đã có 3 năm kinh nghiệm, và đang làm ông chủ.

Hắn hỏi tôi về giấc mơ ngày xưa, hỏi tôi còn hay vẽ và may quần áo không. Ngồi trước hắn, kẻ đã “làm nên chuyện” với giấc mơ của mình, tôi chỉ biết cười trừ, rằng “Tôi bận quá, nên lâu rồi cũng không…”. Hắn lặng im, sau mới nói, nhẹ như gió: “Hồi đó, tôi cứ nghĩ bà sẽ là một NTK nổi tiếng, bà vẽ đẹp và may cũng đẹp…”
Tôi đã quá sợ hãi để sống với giấc mơ của mình...
Tôi đã quá sợ hãi để sống với giấc mơ của mình...
Nhiều ngày sau đó, tâm trí tôi bị câu nói nhẹ như gió kia choán ngợp. Cho đến khi tôi bị sa thải, câu nói ấy càng quẩn quanh. Những ngày này, tôi nhớ giấc mơ của tôi da diết. Lục lại những bộ cánh bé tí, những bản vẽ từ rất lâu, đã ngả màu, tôi bật khóc. Những áp lực thất nghiệp sau 4 năm miệt mài, tốn không ít tiền của, cộng thêm cảm giác thất bại với chính giấc mơ của mình, nặng nề hơn bất cứ thứ gì.

Tôi đã đi trên lối mòn nhiều người từng đi qua. Tôi gác tình yêu, đam mê lại phía sau giấc mơ của người khác. Vì không muốn bố mẹ, họ hàng thất vọng, tôi đã đánh mất niềm tin của chính mình, cũng là niềm tin của cả cậu bạn kia.

Tôi bắt đầu dằn vặt mình bằng những câu giá như: Giá như tôi đủ dũng cảm để đi một con đường khác; giá như tôi đủ can đảm đấu tranh với bố mẹ, để thoát khỏi suy nghĩ “phi thương bất phú”, phải học kinh tế mới giàu; giá như tôi thế này, thế nọ,…Thậm chí tôi còn nghĩ, nếu ngày đó, tôi trượt Đại học, như bạn tôi, thì tôi đã khác, đang ngồi ở đây, viết cho các bạn một bài viết khác. Tôi không dám thừa nhận tôi ngưỡng mộ cậu bạn tôi. Vì ở điểm xuất phát, hắn cũng như tôi. Nhưng thực tế, tôi kém cỏi hơn hắn, vì ngại rẽ ngang, và vì sợ hãi, không dám đuổi theo cái mình muốn khi không có ai ủng hộ.

Nếu ai đó đang nghĩ rằng tôi phê bình giáo dục Đai học, thì có chút lầm lẫn. Tôi không đủ để đưa ra những bình luận mang tầm vĩ mô như thế. Đại học vẫn là con đường đến thành công cho nhiều người, nhưng không đúng với tôi. Tôi thành công khi đỗ Đại học, nhưng tôi không thành công trên đường đời, chỉ đang mải miết chạy theo cơm áo gạo tiền, làm thuê cho kẻ khác thay vì sống trọn vẹn với những gì mình thích.

Tôi đang suy nghĩ rất nghiêm túc. Nếu có một ước mơ, thì điều cần làm, chỉ là bước tiếp. Thất bại trong chính giấc mơ của mình mà thành công với giấc mơ của người khác, có thể là điều đáng sợ nhất. Có thể, tôi sẽ bắt đầu mơ lại một giấc mơ…
(Sưu tầm)

Nếu bạn phải khóc

18:30 |
Nhà giả kim nói về sự khóc: "Nếu bạn phải khóc, hãy khóc giống như 1 đứa trẻ. Bạn đã từng là 1 đứa trẻ, và một trong những điều đầu tiên bạn học trong đời là khóc, bởi vì khóc là một phần của cuộc sống. Đừng bao giờ quên rằng bạn tự do, và vì vậy bộc lộ những tình cảm của mình không có gì đáng xấu hổ. Tiếng khóc, tiếng nức nở tạo nên nhiều tiếng ồn như bạn mong muốn. Bởi vì đó là cách những đứa trẻ khóc, và chúng biết đó là cách nhanh nhất để làm cho trái tim chúng thanh thản. Bạn đã bao giờ để ý làm thế nào đứa trẻ ngưng khóc chưa? Chúng ngưng khóc vì có điều gì đó làm xao lãng chúng, có điều gì đó cuốn chúng vào một cuộc phiêu lưu mới. Những đứa trẻ ngừng khóc rất nhanh. Và bạn cũng sẽ làm được như vậy, chỉ khi bạn có thể khóc như những đứa trẻ."
Nếu bạn phải khóc
Nếu bạn phải khóc
Bạn là một người con gái rắn rỏi, thường tự nghĩ rằng mình đầy cá tính, thường ép mình đương đầu với mọi khó khăn, và bạn không cho phép mình khóc vì như thế hình tượng người con gái cá tính mà bạn xây dựng trong mắt mọi người sẽ sụp đổ?

Hay đơn giản hơn, bạn là một bạn nam, và cái dòng máu "nam tử hán" không cho phép bạn khóc?

Khi có một người nói "khóc không giải quyết được gì', tôi biết rằng người đó đã quên mất cách khóc, cái cách những đứa trẻ đã giải quyết tất cả mọi vấn đề.

Bạn đã bao giờ để ý "sự khóc" của 1 đứa trẻ chưa, ban đầu nó thút thít, lảng ra 1 chỗ, và nếu không có ai dỗ dành, nó sẽ thút thít, lánh xa mọi người như thế mãi, có thể bỏ cả bữa ăn, giận dỗi suốt ngày. Còn nếu có người đến dỗ nó, nó sẽ oà lên khóc, khóc nức nở, càng dỗ càng khóc, khóc đến mặt đỏ gay, nước mũi dầm dề.

Đó là cái khóc đích thực. Cái khóc giết buồn.

Thật buồn cười, người lớn, có ai còn khóc đến mặt mũi đỏ gay như thế. Nhưng những đứa trẻ đang lớn, hãy so sánh xem mình và những đứa trẻ chưa lớn giống nhau ở điểm nào. Có phải cái khóc bình thường của bạn là cái khóc thút thít, lảng xa đó không? Cái khóc sẽ vùi bạn vào vực thẳm nỗi buồn, và rồi dù có tự cứu vãn bằng những "đâu thể nuối tiếc hoài quá khứ" hay "tìm việc khác để làm" thì nỗi buồn vẫn ở đó.

Nói vậy để biết, đừng cười đứa trẻ khi càng dỗ càng khóc, chính bạn cũng thế, đang thút thít khóc, chỉ cần một bàn tay đặt lên vai, là bạn sẽ vỡ oà nức nở.

Bạn sẽ hỏi làm thế nào để khóc. Hãy buồn, bạn sẽ khóc, hãy khóc khi có những đôi tay cảm thông đặt lên vai, bạn sẽ hết buồn.

Khóc thật khó, vì vậy đừng lãng phí những lần khóc của mình, bạn hãy suy nghĩ: - Vấn đề có đáng buồn đến phải khóc không? - Nếu mình khóc thì có ai cảm thông không? (người ta thương kẻ khóc vì thất tình, nhưng không ưa nổi kẻ vì thất tình quá nhiều mà khóc).

Cuối cùng, nếu bạn không dám khóc, thì bạn không xứng đáng được buồn.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Đừng bao giờ nhìn về quá khứ

17:20 |
Quá khứ của những người trẻ thì mỏng, thế mà họ cứ thích ngoái trông, họ tưởng rằng có thể rút ra từ đấy những bài học.
Đừng bao giờ nhìn về quá khứ
Đừng bao giờ nhìn về quá khứ
Vì sao những người trẻ hay hụt hẫng, mất quân bình? Ấy là bởi họ hay ngoái nhìn quá khứ.

Quá khứ của những người trẻ thì mỏng (tất nhiên rồi, càng trẻ thì càng ít quá khứ), thế mà họ cứ thích ngoái trông, họ tưởng rằng có thể rút ra từ đấy những bài học.

Họ nhầm.

Chỉ những người từng trải, nhiều tuổi mới nên hồi tưởng quá vãng. Họ đã (nhờ Trời) vượt qua các chặng, các mốc quan trọng và nhờ vậy, cái nhìn của họ bình thản và trong trẻo. Người trẻ tuổi nhìn quá khứ bao giờ cũng bị ám ảnh, nhìn không đúng bản chất, nhìn như qua một màn sương, một lớp kính dị dạng. Nhìn, nếu không bằng tâm trong sáng và vô tư, thì không những hồi ức không giúp gì cho hiện tại, không đem lại bài học nào tốt lành, mà còn làm cho hiện tại chao đảo. Mất cân bằng từ đó mà ra.

Vì sao ngoái nhìn quá khứ, ôn lại hồi ức, lại gây hại? Ấy là bởi phần đời quá khứ chưa đủ dày, những câu chuyện những kỷ niệm quá khứ xảy ra chưa lâu, người trẻ tuổi chưa thoát ra khỏi ràng buộc với quá khứ ấy - quá khứ mới mẻ vẫn như một phần của hiện tại - và kinh nghiệm (nếu có thể gọi đấy là kinh nghiệm) không đủ giúp người ta chọn lựa hướng đi đúng.

Trải nghiệm cho dù đau thương, nếu còn mới nguyên, chỉ khiến người ta lặp lại sai lầm trước theo một cách có khi còn tệ hơn. Phải đủ lâu để tỉnh ra, để bình tâm, điều này người trẻ không có được.

Vết thương tinh thần cũng hệt như vết thương thể chất, phải lành hẳn rồi hãy dành cho nó một chỗ trong kho nghiên cứu “kinh nghiệm”. Vết thương thân thể chưa lành, ai dại gì đào bới vào nó; trong khi ấy những người trẻ luôn cho rằng cần viện dẫn đến các sai lầm vừa mới xảy ra để điều chỉnh cách sống. Không đúng, cực kỳ nhầm lẫn! Làm sao một vị bác sĩ có thể điều chỉnh được cách điều trị đối với một ca vừa xong, vì năm năm nữa ai bảo đảm được sẽ xảy ra/không xảy ra chuyện gì?


Mười năm là quãng thời gian ít nhất ta phải sống trước khi muốn nhìn nhận lại một chuyện. Minh triết là sở hữu riêng của những người có tuổi.

Tuổi trẻ hiện đại hay chao đảo, nối từ sai lầm này sang ngộ nhận khác, vì họ không sống cho hiện tại, không tận hưởng phút giây đang diễn ra, mà cứ thích gặm nhấm chuyện “ngày trước”. Ngày hôm nay dĩ nhiên khác ngày qua, ngày trước đâu có đủ cơn cớ để thành một giá trị; viện dẫn ngày qua để sống ngày nay là bám vào một nhánh cây lung lay sắp gãy.

Để có thể sống quân bình, an tĩnh, hãy tận hưởng cái phút giây hôm nay, phút giây hiện tại, ngày đang lên, giờ đang trải, nắng mưa đang trút xuống, hơi thở đang phập phồng trong lồng ngực. Bàn chân đặt trên đất là đất của hiện tại, bàn chân cũng là bàn chân hiện tại. Đất bây giờ đâu có giống đất quá khứ, hoài nhớ làm chi, ích gì!

Bản thân tôi đã từng phạm những sai lầm như vậy, hồi trẻ. Tôi cứ tưởng mình sẽ học được nhiều bài học khôn khi đọc lại nhật ký: à hồi ấy mình sai vì thế này thế nọ, giờ mình tránh. Tiếc thay, ta làm sao tránh được điều sẽ-xảy-ra không giống gì với điều đã-trải, ta làm sao đủ khôn ngoan nhận thấy mây trời thay hình đổi dạng từng giây, mà cơn mưa hôm nay không hề có gì chung với cơn mưa đêm trước.

Bản thân tôi từng nghĩ muốn cải thiện đời mình thì phải học ở quá khứ. Nhưng không ai dạy cho tôi biết quá khứ phải là quá khứ xa. Muốn có quá khứ xa, phải sống đủ, phải già. Tức là dù muốn dù không, bạn vẫn cứ phải trả giá cho từng ngày sống, chẳng thể tránh được những khổ lụy sai trái nhầm lẫn tuyệt vọng mà tuổi thanh xuân phải “hưởng” như món quà Trời ban, chẳng thể đốt giai đoạn để lập tức thành người trưởng thành khôn ngoan mẫn tiệp, chẳng thể noi gương ai cho dù đầy rẫy những tấm gương sáng trên đời. Làm điều gì không tự nhiên, thì mất cân bằng cầm chắc.

Tôi thường khuyên nhủ người tôi yêu, rằng hãy cất quá khứ vào ngăn sâu kỷ vật, để dành đấy đến sau này khi đã sống đủ, đã trưởng thành thực sự, đã lớn khôn, thì hãy mở ra xem. Hãy bỏ thói quen đọc lại nhật ký mà nét mực còn tươi mới. Hãy tránh bàn luận về những điều diễn ra chưa lâu. Không ai viết hồi ký khi còn trẻ là vì vậy. Đúng sai hay dở, đến cuối đời mới biết.

Học sống cân bằng chẳng khó. Giống bài học thở của Thiền mà thôi: tôi đang hít vào, tôi đang thở ra, tôi đang tận hưởng giây phút này.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

2 điều hối tiếc của cuộc đời

06:52 |
Tôi từng đọc ở đâu đó rằng, có 2 điều bạn nên khắc cốt ghi tâm trong cuộc đời này: Một là đừng bao giờ làm bất cứ điều gì khiến bạn phải hối tiếc. Hai là đừng bao giờ hối tiếc vì đã không làm điều gì.
2 điều hối tiếc của cuộc đời
2 điều hối tiếc của cuộc đời
1. Hôm nay tôi nhận ra thêm một lý do khiến tôi thích sống ở thành phố này. Đó là ở đây có xe máy. Tôi thích chạy xe máy, cảm giác rất tự do tự tại. Muốn đi đâu thì đi, tùy mình lựa chọn. Không phải chờ đợi ở một bến xe/trạm tàu đông đúc. Không phải vội vã nhìn đồng hồ và bước vào một cái hộp với những người xa lạ bên trong, nhìn nhau vô cảm hay thậm chí chẳng thèm nhìn nhau. 

2 điều hối tiếc của cuộc đời
2 điều hối tiếc của cuộc đời
Chạy xe máy rất thích. Thích nhất vì có gió mát. Tôi có thể cảm nhận làn gió lướt qua từng sợi lông tơ nhỏ xíu trên tay, mặt, cổ. Tôi có thể xòe tay, sát bên hông xe, đón gió lướt qua khẽ tay, mát mượt như lụa. Tôi có thể ngẩng mặt nhìn trời thật xanh, thật cao, điểm xuyến bởi lớp lớp tán cây lốm đốm nắng. 

Và khi chạy xe tôi có thể nghĩ. Nghĩ được vô số thứ. Như thể ý nghĩ bị gói trong một chiếc dù lượn, không chạy xe, dù xẹp lép. Nhưng khi xe khởi động, rồ ga, có gió... thế là dù bay véo véo trên không. Ý nghĩ bung ra, căng phồng, bay bổng. Chẳng biết những người khác có giống tôi không nhỉ? Nếu có và nếu những chiếc dù ý nghĩ là thật... chắc chắn sẽ tạo ra cảnh tượng kì thú. Mỗi chúng ta sẽ như trẻ nhỏ, chân trần, cắm đầu chạy thật nhanh, tay giựt giựt con nhiều to tướng sặc sỡ sau lưng và hồ hởi vì diều no gió... 
2 điều hối tiếc của cuộc đời
2 điều hối tiếc của cuộc đời
2. Cuộc đời, chẳng phải là một bản nhạc có thể chọn chế độ "Repeat 1 song". Sẽ thật tuyệt nếu trong một đêm tối yên tĩnh, bạn bật bài hát yêu thích và chỉ play đi play lại mỗi bài đấy... chẳng vì một lí do đặc biệt nào. Cũng như sẽ thật tuyệt, nếu có thể đứng lại cùng người bạn yêu quý ở một bến sông nào đó, mãi mãi. Tha thiết đến mức muốn hóa thành cành cây ngọn cỏ, một trăm năm, một ngàn năm.

Nhưng chẳng bến sông nào trên trời đất này có thể đứng lại mãi mãi. Vì vạn vật có tuần hoàn của nó. Cây cỏ úa tàn rồi sinh sôi. Sỏi đá hao mòn và cuốn bay theo gió. Cả dòng sông kia, hiện tại cũng đang chảy trôi không ngừng nghỉ. 

Hai người ngày hôm nay đứng lại cùng nhau, tha thiết đến mức muốn hóa thành cành cây ngọn cỏ. Thì ngày mai những hơi ấm trong lòng bàn tay đan xen kia vẫn sẽ nhạt nhòa như cơn gió phản chiếu đáy sông. 

Chỉ có ý nghĩ còn sót lại. Ý nghĩ về một ngày xưa cũ chúng ta đã từng đứng cạnh nhau.
2 điều hối tiếc của cuộc đời
2 điều hối tiếc của cuộc đời
3. Yêu một người. Dễ hay khó? 

Được yêu bởi một người. Dễ hay khó? 

Không thể yêu một người yêu mình. Dễ hay khó? 

Vấn đề không phải dễ hay khó... mà là không thể trả lời được. Mà khi không thể trả lời được một điều gì đó hay một cái gì đó không trõ ràng... ta sẽ đau đáu về nó không thôi. Không hẳn là buồn đau, không hẳn là hạnh phúc. Chỉ là không biết gọi là gì, nhưng lại có sức hấp dẫn không thể cưỡng lại được. 

Tôi nghĩ, tình yêu, nó giống hệt chiếc lông vũ rơi ở đoạn cuối phim Forest Gum. Một chiếc lông vũ đẹp hoàn hảo. Lơ lửng giữa không trung. Không hẳn là bay lên. Không hẳn đang đáp xuống. Chỉ là chập choạng, đung đưa, lúc rất nhanh, khi rất chậm... khiến ta không thể nào nhìn rõ, không thể nào dự đoán, càng không thể nào rời mắt khỏi. Khi nhận ra, đã bị cuốn lấy từ lúc nào. Không thoát ra được. 

Hoặc dã, đã bước đi, như hai người đã không còn đứng cạnh nhau ở bến sông ấy. Thì trong một đêm yên tĩnh, khi một bản nhạc được repeat... hay trong một ngày rong ruổi, chiếc dù lượn được căng phòng no gió ... nhánh lông vũ ấy lại bất ngờ lơ lửng trên không. 
2 điều hối tiếc của cuộc đời
2 điều hối tiếc của cuộc đời
4. Trong một lúc, khi nhánh lông vũ của tôi xuất hiện. Tôi thấy mình trả lời: "Không thể yêu một người yêu mình... là điều hối tiếc nhất.". 

Hối tiếc thứ nhất là đã không yêu người đó. 

Hối tiếc thứ hai là đã vẫn không yêu người đó đủ nhiều để gọi là tình yêu.

Bây giờ, sông đã chảy trôi, đá đã không còn, cây cỏ đã đổi khác.

Tôi đứng lại bên bến sông ấy... còn gì?
Nguồn: inlook

Những phương châm sống hay!!!

06:41 |
- Hãy luôn mỉm cười ngay cả khi bạn buồn, bởi vì sẽ có ai đó có thể yêu bạn vì chính nụ cười đó.

- Đừng nên khóc vì những điều đã kết thúc mà nên cười vì những điều đã xảy ra.

- Hãy mỉm cười trong cuộc sống. Nụ cười của bạn mang lại hạnh phúc cho người xung quanh và do đó cũng mang lại hạnh phúc cho chính bạn.

- Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười xua tan màn đêm u tối trong bạn.

- Khi bạn được sinh ra , bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn, bạn cười.

- Ðừng bao giờ cau mày hay nhăn mặt thậm chí khi bạn đang buồn. Chắc chắn sẽ có ai đó yêu bạn chỉ vì nụ cười của bạn thôi. Với thế giới, bạn chỉ là một cá nhân, nhưng với một ai đó, bạn là cả thế giới.

- Đừng xem trọng bề ngoài – bề ngoài có thể đánh lừa ta. Đừng xem trọng sự giàu sang – sự giàu sang co thể mất dần. Hãy đến với người làm ta cuời vì chỉ có nụ cười mới biến một ngày buồn thành vui tươi.

- Tôi sẽ không bảo bạn đừng buồn, bạn hãy cứ buồn vì mọi việc đã xảy ra xứng đáng để cho bạn buồn. Điều ngọt ngào nhất bao giờ cũng đến phía sau những nỗi cô đơn dù không thể diễn tả thành lời.

- Đừng bao giờ mất thời gian với người không sẵn sàng chia sẻ khoảng thời gian đó cùng bạn. - Đừng chạy nhanh quá, những điều tốt đẹp nhất đến với bạn nếu bạn biết đợi chúng.

- Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.

- Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi - Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình. Chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều đó.

- Đừng để những khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua.

- Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng.

- Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác.

- Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ.

- Bạn chưa cần đến 3 giây để nói “I love you”, chưa đến 3 phút để giải thích câu nói ấy, chưa đến 3 ngày để cảm nhận được ý nghĩa của nó , nhưng để chứng minh câu nói đơn giản ấy thì cả cuộc đời vẫn là chưa đủ.

- Không ai đáng giá bằng những giọt nước mắt của bạn. Và những người đáng giá sẽ không bao giờ làm bạn khóc.

-Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết mình đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó.

- Hãy làm những gì bạn muốn làm, mơ những gì bạn muốn mơ , tới đâu bạn muốn tới , trở thành những gì bạn muốn , bởi bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả những gì bạn muốn .

- Một trong những hạnh phúc lớn nhất ở đời này là tình bạn, và một trong những hạnh phúc của tình bạn là có một người để gửi gắm những tâm sự thầm kín...
(Sưu tầm)

Cười

18:32 |
Đó là điều mà ai cũng có thể làm được....
Cười
Cười
Cười để xua tan nỗi đau...cười để vực ta dậy sau một cú vấp ngã.... nụ cười mang đến cho con người những sức mạnh vô hình....

Cười lên nhé để bỏ lại tất cả...

Cười lên để tìm cho mình một niềm tin và sức sống...

Cười lên để thấy tâm hồn mình vẫn còn dang tay đón nhận tất cả....

Cười lên nào, tìm cho ta một khoảng bình yên trong chính tâm hồn mình...

Cười lên cho mọi thứ mãi ngủ yên trong lòng...cho những nỗi đau không còn thức giấc...

Vì nếu đc lựa chọn, hãy chọn nụ cười và không lùi bước...

Nếu muốn khóc, hãy để những giọt nước mắt đc dựa vào vai nụ cười...

Cười lên bạn nhé...cho chính bản thân mình...cho yêu thương... cho kỉ niệm....cho những xúc cảm...

Cười lên với những ước mơ và hy vọng...những hoài bão và cống hiến...

Cười lên để nghe sức trẻ vẫn tràn ngập trong trái tim... Cười lên cho những giọt nước mắt không còn rơi nữa...

cười của em bé thì trong sáng như tấm lòng em....nụ cười của những tân sinh viên thì hạnh phúc khi đã đi qua một chặng đường đầy cam go.....nụ cười của những con người nghèo khó thì luôn kèm theo những ước mơ....

..Mỗi nét cười trên khóe môi luôn mang thật nhiều ý nghĩa..

Và đôi khi ta nên giữ cho mình một phút yên lặng để suy ngẫm....nhâm nhi một bản nhạc mới và tặng cho bản thân một nụ cười....

Mong rằng bạn sẽ cười thật tươi khi đọc những dòng này....nụ cười dành cho gia đình....bạn bè và cả những người chưa quen biết...

Hãy cười lên khi trong lòng vang lên những tiếng nấc xót xa....khi cố nén những giọt lệ trên khóe mi để thêm vững tin đến một tương lai tươi sáng hơn....
(Sưu tầm)

Hãy học cách đứng lên sau vấp ngã

19:27 |
Cuộc sống này tuy không hề đẹp như bạn vẫn hằng mơ, nhưng vẫn rất công bằng trong tình yêu. Bạn cho hay nhận, được hay mất, đó là tùy thuộc vào quyết định của bạn…
Bất cứ ai cũng đã từng thất bại, đã từng vấp ngã ít nhất một lần trong đời như một quy luật bất biến của tự nhiên. Có nhiều người có khả năng vực dậy, đứng lên rồi nhẹ nhàng bước tiếp như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng cũng có nhiều người chỉ có thể ngồi một chỗ và vẫn luôn tự hỏi lí do vì sao bản thân lại có thể dễ dàng “mắc bẫy” đến như thế…
Hãy học cách đứng lên sau vấp ngã
Hãy học cách đứng lên sau vấp ngã
Bất kì vấp ngã nào trong cuộc sống cũng đều mang lại cho ta một bài học đáng giá: Về một bài toán đã áp dụng cách giải sai, về lòng tốt đã gửi nhầm chủ nhân hay về một tình yêu lâu dài bỗng phát hiện đã trao nhầm đối tượng. 

Bạn ạ!

Vấp ngã dạy cho ta bắt đầu nhìn cuộc sống bằng một con mắt khác. Đôi mắt ấy có thể trở nên tinh tường hay mù quáng, điều đó phụ thuộc vào chính bản thân ta. Có nhiều khi, tâm hồn ta sa ngã, ta bắt đầu trở nên đa nghi, không muốn tin ai, không muốn yêu ai, không muốn dang tay giúp đỡ ai và cũng chẳng cần ai tin mình, bởi nhiều lúc, chính sự ngây thơ của ta đã khiến ta “sập bẫy”. Ta “’xù lông nhím” lên như bất kì loài động vật nào khác chỉ vì không muốn tự mình làm tổn thương bản thân thêm một lần nào nữa.

Cuộc sống này được sinh ra vốn dĩ đã là như thế: Tốt-xấu, thiện-ác, trắng-đen, chẳng hề dễ dàng phân biệt.

Bạn không muốn chấp nhận điều đó, nhưng hãy tập sống chung với nó, để biết mình cần một sự cân bằng giữa con tim và lý trí. Học cách đứng lên sau vấp ngã, là biết dùng lý trí để đặt niềm tin đúng chỗ, là biết dùng con tim để cảm nhận tình yêu chân thành, chứ không phải là dùng sự hồ nghi để phá vỡ các mối quan hệ của chính
mình.

Đừng hát khi buồn… 

Đừng cười khi đau… 

Đừng vờ mọi thứ đều ổn thỏa khi lòng mình không hề yên ả…

Bởi giúp đỡ, san sẻ, đồng cảm và thấu hiểu là một trong những bản năng tốt đẹp và đáng trân trọng nhất của con người. Ta buồn nỗi buồn của người khác, ta cười với niềm vui ở nơi xa. Lắng nghe trái tim mình, rồi bạn sẽ nhận ra được thế nào yêu thương. Cuộc sống này tuy không hề đẹp như bạn vẫn hằng mơ, nhưng vẫn rất công bằng trong tình yêu. Bạn cho hay nhận, được hay mất, đó là tùy thuộc vào quyết định của bạn…

Đừng để khi tia nắng ngoài kia đã lên, mà con tim vẫn còn băng lạnh. Đừng để khi cơn mưa kia đã tạnh, mà những giọt lệ trên mi mắt vẫn còn tuôn rơi. Thời gian làm tuổi trẻ đi qua nhanh lắm, không gì là mãi mãi, nên hãy sống hết mình để không nuối tiếc những gì chỉ còn lại trong quá khứ mà thôi…
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Nếu, Vì và Mặc Dù

18:09 |
...Người con trai này yêu cô gái đó là vì nhan sắc của cô gái mà thôi. Khi nhan sắc này bị mất đi, tình yêu trong trái tim chàng ta cũng "bay hơi".

***

Tình Yêu Nếu

Câu chuyện "Tình yêu Nếu" xảy ra tại Nhật Bản, đất nước với những truyền thống quy củ và chặt chẽ. Niềm tự hào theo tinh thần Samurai vẫn còn in đậm trong cách sống của người dân xứ "Mặt trời mọc" này!
Tình Yêu Nếu
Tình Yêu Nếu
Mấy năm trước đây khi kỳ thi vào đại học tại Nhật Bản diễn ra, đã có rất nhiều bài báo viết về sự kỳ vọng quá cao của các bậc phụ huynh gây nên áp lực tâm lý căng thẳng đối với con cái họ, những sĩ tử sắp bước vào kỳ thi căng thẳng. Điều hiển nhiên là cha mẹ nào cũng muốn con mình đỗ đại học, để được tự hào hãnh diện nói với họ hàng, làng xóm hay cả với đồng nghiệp cơ quan. Đôi khi niềm tự hào đó trở nên "bất diệt", không ai được phép làm tổn hại nó.

Nhưng sau khi kỳ thi diễn ra và bảng điểm đã được các trường đại học đăng lên, thì liên tiếp trên những mặt báo lại là hàng tít nói về các vụ tử tự của những học sinh đã trượt! Trong số đó có một cậu học sinh đã tự kết thúc cuộc đời mình bằng khí gas. Theo như bài báo, cha của cậu học sinh này đã luôn nói với con trước khi kỳ thi diễn ra: "Nếu con đỗ đại học, cha sẽ mua cho con (cái này ... cái nọ), cha sẽ đưa con đi chơi (đây đó), cha sẽ cho phép con được làm những gì con muốn...". Cậu học sinh này đã trượt trong kỳ thi một năm trước đó. Sau kỳ thi trượt đó, cha cậu đã thúc ép cậu đi học tại các lò luyện thi, và thường xuyên mắng mỏ. Người cha luôn hy vọng con mình sẽ đỗ vào trường đại học hạng nhất vì cấp 3 cậu đã học tại một trường cũng rất "đỉnh". Nhưng sau kỳ thi lần thứ hai này, biết cậu trượt cha cậu đã hoàn toàn không nói một lời. Chính áp lực đó khiến cho cậu cảm thấy mình không còn ý nghĩa gì đối với cha mẹ. Và điều này đã dẫn đến cái chết đầy thương tâm kể trên!

Tình yêu của cha mẹ cậu học sinh này chính là loại Tình yêu Nếu. Tình yêu đấy chỉ luôn xảy ra trong một tương lai có điều kiện. Chỉ khi tương lai đó xảy ra thì tình yêu mới tồn tại. Ở trường hợp trên, thì tương lai có điều kiện là tương lai sau kỳ thi với điều kiện là cậu học sinh phải đỗ vào đại học. "Nếu" tương lai này xảy ra, cha mẹ cậu mới dành cho cậu tình yêu của mình. Còn "nếu" tương lai này KHÔNG xảy ra, cha mẹ cậu sẽ không yêu thương cậu nữa. Điều này thể hiện ở những lời mắng mỏ và dửng dưng đối với cậu. Họ không cần quan tâm tới khả năng của cậu bé, và liên tiếp thúc ép cậu thực hiện theo những gì họ mong muốn. Điều mà bậc cha mẹ này yêu nhất có lẽ là danh dự và sự tự hào của mình, hơn là đứa con họ đã rứt ruột đẻ ra.

Vậy đấy, tình yêu Nếu thực chất ra là loại tình yêu ích kỷ và đòi hỏi. Một người yêu bạn mà luôn đòi hỏi ở bạn những điều mà quả thực bạn khó có thể đáp ứng hoặc đáp ứng mà không thấy thoải mái, thì khả năng rất cao xảy ra là người mà họ yêu chỉ là chính họ; và tình yêu họ dành cho bạn sẽ chấm dứt khi bạn không thể đáp ứng được những điều họ cần nữa. Tình yêu bạn bè hay tình yêu đôi lứa cũng đều có thể xảy ra trường hợp này.

Tình yêu Vì

Tình yêu Nếu là tình yêu ở thì tương lai có điều kiện, thì Tình yêu Vì lại là tình yêu xảy ra trong quá khứ và hiện tại có điều kiện.

Câu chuyện về một đôi trai gái yêu nhau có thể cho bạn thấy rõ điều này. Cô gái trong câu chuyện này là một người thiếu nữ có vẻ đẹp rất trong sáng và đầy ấn tượng, người con trai yêu cô gái và luôn chiều chuộng cô. Cho đến một lần cô gái vô tình bị tai nạn do hỏa hoạn, cô được cứu thoát chết nhưng gương mặt bị bỏng đã trở nên dị hình dị dạng. Hồi đó phẫu thuật chỉnh hình chưa phát triển, do đó cô gái chỉ có cách chung sống với những vết sẹo. Niềm an ủi duy nhất lúc bấy giờ đối với cô là những lời ngọt ngào mà người yêu đã từng hứa hẹn: "Anh sẽ yêu em mãi mãi". Nhưng ngược với những lời hứa hẹn của mình, chàng trai khi nhìn thấy gương mặt người yêu lại tỏ ra lạnh lùng, và rờn rợn, không âu yếm lấy một lời. Sau đó thì người ta hoàn toàn không thấy anh chàng này đến thăm người thiếu nữ tội nghiệp kia nữa.
Tình yêu Vì
Tình yêu Vì
Đọc câu chuyện này xong, hẳn bạn cũng đã hiểu người con trai này yêu cô gái đó là vì nhan sắc của cô gái mà thôi. Khi nhan sắc này bị mất đi, tình yêu trong trái tim chàng ta cũng "bay hơi".

Tình yêu vì là tình yêu có điều kiện cụ thể. Sự tồn tại của Tình yêu Vì sóng đôi cùng với sự tồn tại của những điều kiện cụ thể. Do đó chúng cũng cùng mất đi.

Ta thường gặp Tình yêu Vì trong những câu nói của người đời khi họ e sợ người ta chỉ yêu họ vì một điều gì đó, như kiểu yêu vì người đó có "nhà mặt phố, bố làm to" chẳng hạn. Song không thể phủ nhận là thường thì vẻ ngoài của một người lại là điểm nhấn khiến người khác yêu. Tuy nhiên vẻ ngoài đó chỉ gia tăng thi vị cho tình yêu của bạn mà thôi, một người yêu bạn chân thành sẽ chẳng bao giờ để ý đến vẻ ngoài của bạn quá nhiều đâu.

Tình yêu Mặc Dù

Tình yêu Mặc Dù là tình yêu của Chúa trời. Tình yêu của những "Bồ tát". Tình yêu này tồn tại trong cõi vĩnh hằng, một tình yêu hoàn toàn không có điều kiện, không phải VÌ hay NẾU một điều nào cả. Chúa sẽ nói với bạn những lời như: "Ta yêu con dù cho con trông như thế nào, dù cho con thông minh hay vẫn đang chìm trong tăm tối!"

Đức mẹ Teresa, vị sơ đã nhận được giải Nobel hòa bình trước đây cũng vậy. Bà có một tâm hồn thánh thiện, rộng mở, và luôn nghĩ tới những đứa trẻ khốn khổ. Bà đã hiến dâng cả cuộc đời mình để cứu giúp những đứa trẻ đó. Như vậy có thể nói tình yêu Mặc Dù là tình yêu vĩ đại nhất, chứa chan sự chân thành, lòng rộng mở và sự vị tha cao cả, tình yêu Mặc Dù không phân biệt người đẹp hay người xấu. Thứ tình yêu lớn lao này được ban tặng cho tất cả muôn loài.

Thực ra khi nói đến tình yêu Mặc Dù vĩ đại như vậy nhưng không có nghĩa tình yêu này chỉ tồn tại ở Chúa, tình yêu này ngược lại tồn tại trong tâm hồn tất cả mọi người, có lẽ nó không bao trùm hết trái tim họ, nhưng luôn luôn có một phần trái tim con người chứa chan tình yêu này. Tình yêu Mặc Dù là lòng xót thương sự vị tha vô hạn trong trái tim của mỗi chúng ta.

Trong tình yêu đôi lứa, tình yêu Mặc Dù có thể xuất hiện khi bạn tha thứ cho người mình yêu những lỗi lầm không đáng có, hay đôi khi chỉ là DÙ họ có thế nào chăng nữa bạn vẫn không thể xa họ, bạn thực sự yêu con người đó không phải VÌ hay NẾU một điều nào cả, DÙ cho họ có đôi khi cáu gắt, dù cho họ có đôi khi không tinh ý... bạn vẫn yêu họ. Đấy là nét đẹp của tình yêu Mặc Dù.

Tình yêu đôi lứa có thể nói là sự tổng hợp của 3 loại tình yêu trên. Nhưng cách thức pha trộn 3 loại trên như thế nào để có thể tạo ra một tình yêu bền vững và ngọt ngào lại nằm trong chính trái tim của các bạn!
Nguồn: truyennganhay

Giá trị của thời gian

06:15 |
Có một người rất keo kiệt, lúc nào cũng chắt bóp chẳng dám ăn tiêu gì. Tích cóp cả đời, anh ta để dành được cả một gia tài lớn.
Giá trị của thời gian
Giá trị của thời gian
Không ngờ một ngày, Thần Chết đột nhiên xuất hiện đòi đưa anh ta đi. Lúc này anh ta mới nhận ra mình chưa kịp hưởng thụ chút gì từ số tiền kia. Anh ta bèn nài nỉ:

- Tôi chia một phần ba tài sản của tôi cho Ngài, chỉ cần cho tôi sống thêm một năm thôi.

- Không được. - Thần Chết lắc đầu.

- Vậy tôi đưa Ngài một nửa. Ngài cho tôi nửa năm nữa, được không? - Anh ta tiếp tục van xin.

- Không được. - Thần Chết vẫn không đồng ý. 
Anh ta vội nói:

- Vậy... tôi xin giao hết của cải cho Ngài. Ngài cho tôi một ngày thôi, được không?

- Không được. - Thần Chết vừa nói, vừa giơ cao chiếc lưỡi hái trên tay.

Người đàn ông tuyệt vọng cầu xin Thần Chết lần cuối cùng: 
- Thế thì Ngài cho tôi một phút để viết chúc thư vậy.

Lần này, Thần Chết gật đầu. Anh run rẩy viết một dòng:

- Xin hãy ghi nhớ: "Bao nhiều tiền bạc cũng không mua nổi một ngày".

Bạn thấy đấy, giá trị của thời gian không nằm ở đồng tiền, giá trị của thời gian nằm ở những năm tháng chúng ta đang sống hoài hoang phí.

Chúng ta đang hoang phí thời gian mình có, thời gian mà, đang đếm ngược, đang trừ dần từng ngày ta bước qua.

Trong khi những sĩ tử thi đại học đang trong những ngày thi vất vả, khi những người lao động đang làm việc cật lực trong nhà máy, những cỗ xe, những máy cày đang cật lực cày kéo trên những cánh đồng, thì chúng ta ngồi đây, một số người than thở vì tình, một số người khóc lóc cho những chuyện vụn vặt....

Bạn có biết, tuổi thọ trung bình của người Việt là 70 năm. Nhưng trong 70 năm ấy, có người sống trọn nhưng không để lại thứ gì cho đời. Có người sống 30 năm nhưng lại để lại tất thảy những điều tốt đẹp.

Nếu giá trị thời gian, tiền không đo đếm được, thì giá trị của cuộc đời, thời gian không đo đếm được.

Mục đích của câu chuyện này là nhấn mạnh cách sử dụng cuộc sống. Dù cả đời bạn làm việc cật lực để kiếm tiền, nhưng bạn không biết cách sử dụng chúng cho những điều tốt đẹp, thời gian cũng là vô ích.

Bạn sẽ không để lại điều gì đẹp đẽ cho đời. Khối tài sản hiện có cũng vô giá trị về mặt tinh thần, bạn ra đi mà không có kỉ niệm vui, không có những năm tháng hạnh phúc bên người thân, bạn bè, không có những ngày "lăn lộn" cùng chiến hữu... Đó mới chính là giá trị thực mà không thứ gì mua được.

Bạn sống 20 năm, nhưng đối tốt với người thân, bạn bè, làm những việc có ích cho đời, còn hơn sống 70 năm mà sống hoài sống phí. Hoặc một mình cô độc giữ khư khư khối tài sản, hoặc làm những việc ngốc nghếch tổn hại đến bản thân.

Đứng lên cô gái yêu đơn phương, cô gái thất tình. Tỉnh lại nào cậu học trò nhỏ uống thuốc tự vẫn. Cậu còn quá nhiều điều để làm hơn là chết một cách vô vị như vậy. Khóc để làm gì, thở than để làm gì khi ta còn chưa có những kỷ niệm vui?

Thứ giá trị nhất mà cuộc sống cho ta là thời gian.

Khi còn chưa làm được gì có ích cho đời, thì cũng đừng làm những điều vô vị. Bởi đồng tiền không mua được, nên phải sử dụng chúng một cách hợp lý. Đừng vì một người, một vài lời nói, mà làm những điều vô tri, đánh mất thứ quý giá của bản thân. Chính là thời gian bạn sống.

Hãy nhớ rằng: Tiền có thể mua được một chiếc đồng hồ nhưng không mua được thời gian
(Sưu tầm)

Không gì là không thể

03:23 |
Ừ thì cũng quen rồi khi cuộc đời cứ cố gieo những đắng cay không ngừng trước bước chân ta đi qua. Cũng có khi ta dũng cảm để đương đầu với mọi thứ và cũng chẳng ít lần ta rụt rè trốn chạy vì sợ sẽ bị đời làm đau.
Không gì là không thể
Không gì là không thể
Ừ thì cũng có lúc ta đã thét gào như con thú bị thương đang thôi thốp, tàn hơi chờ ngày vĩnh biệt sự sống. Ta đã cầu nguyện, đã khát khao được thoát ly những bi ai của số phận, muốn trốn chạy tìm quên bằng cách buông lơi đời ta.

Ta ngập tràn trong men nồng của rượu, tìm một khoảng không gian cho riêng mình, tìm một góc nhỏ bình yên để lặng thầm rơi nước mắt

Những lúc như thế lý trí của ta chẳng còn lại gì ngoài việc bỏ mặc bản thân ta làm gì nó muốn. Ta say, ta ngập tràn trong men nồng của rượu, tìm một khoảng không gian cho riêng mình, tìm một góc nhỏ bình yên để lặng thầm rơi nước mắt. Ta cứ khóc như thể đứa trẻ mới được sinh ra đời, chẳng một lý do nào cả, chẳng vì ai và chẳng vì lẽ gì.

Ta hận, ta thù hằn sự nghiệt ngã của đời, bàn tay của định mệnh và cả những oan trái mà số phận đã để đặt vào cuộc sống của ta. Tại sao phải là ta cơ chứ? Sao phải là người con gái nhỏ bé và yếu mềm trước đời như ta? Sao cứ phải buộc ta chịu thua, buộc ta lầm lũi và quay lưng lại với những gì tươi đẹp nhất?...

Dù cho ta có cố tự hỏi một ngàn lần thế thì câu trả lời vẫn chỉ là sự lặng thinh đáng sợ của thời gian. Ta chỉ còn biết tự thức dậy qua bao ngày ngủ vùi trong nỗi đau và say nồng với những men cay đắng chát. Ta tự thoát khỏi sợi dây mà chính ta đã trói buộc mình lại khi chẳng cần tự do, khi ta thiếu thốn niềm tin để ngao du với đời.

Ừ thì dẫu mọi thứ đã không còn đầy trong ta như lần đầu mới chập chững vào đời, nhưng ta vẫn phải đi, vẫn phải nhìn về phía trước vì nếu đứng yên ta sẽ tự giết ta bằng mớ suy nghĩ rối tung của hiện tại, còn nếu lùi lại thì phải lần nữa trải qua những đau đớn mà ta đã rất khó khăn để quên.

Dù có bị đánh gục thì cũng phải té trên những con đường gian nan hơn, dù có là kẻ thất bại thì vẫn có thể ngạo nghễ đứng lên để làm lại từ đầu

Ta cũng chẳng cần biết điều gì đang rình rập và chờ đợi ta ở tương lai xa xôi nhưng lòng dặn lòng hãy cứ bước lên thêm bước nữa, dù có bị đánh gục thì cũng phải té trên những con đường gian nan hơn, dù có là kẻ thất bại thì vẫn có thể ngạo nghễ đứng lên để làm lại từ đầu.

Có người đã bảo ta rằng “không gì là không thể” Và bây giờ ta tin, tin tuyệt đối vào điều ấy rồi.
(Sưu tầm)

Sau lưng là vạt nắng

22:44 |
Trên những chuyến hành trình bạn đi qua, cảm giác tự tại nhất chắc là khi đứng trên đỉnh một con dốc cao ở 1D. Bên trái là biển, bên phải là đồi núi và trước mặt là một con đường dài hun hút, hoa dại nở trắng 2 bên đường.

Bạn nhớ cái cảm giác lành lạnh của buổi sáng. Sương chưa tan và nắng thì chỉ mới bắt đầu ló ra từ những lùm mây. Bầu trời trên con đường đó rộng và cao lắm, thăm thẳm về tận tít mù xa. Cảm giác như bạn chỉ là một hạt cát nhỏ giữa khoảng đất bao la này.

Cảnh đẹp. Trời đẹp. Gió nhẹ và thi thoảng có mưa bụi. Nhưng buồn.
Sau lưng là vạt nắng
Sau lưng là vạt nắng
Cảm giác buồn nhất là phóng xe bạt mạng trên một quãng đường dài, không biết sẽ tới nơi nào, ai sẽ chờ mình ở đó. Thật ra thì bản thân mình biết là sẽ chẳng có ai cả, chỉ có đường, cây và bầu trời, nhưng vẫn cứ muốn tiến về phía trước. Buồn nhất là phía sau lưng vắng hoe. Nhiều lúc bạn chỉ mong có ai đó ngồi phía sau, ôm bạn thật chặt hoặc nói với bạn là chạy chậm chậm thôi, chạy nhanh quá nguy hiểm.

Câu nói tưởng như bình thường, nhưng nhiều lúc thèm nghe đến chết giấc mà chẳng ai nói cho bạn nghe. Bạn chỉ có đi và bước tới. Bạn chỉ có đi và nghe gió hát trên suốt chặng đường dài.

Đời người, bạn nghĩ, ai cũng muốn rong ruổi, nhưng người ta luôn chờ đón một người bạn đồng hành. Bạn biết đấy, cảm giác đứng một mình và nhìn cảnh đẹp, trong khi không có ai bên cạnh để cùng bạn chia sẻ thì thật là buồn. Nhiều lúc bạn lấy máy ảnh ra chụp lại vài tấm hình để có thể đăng lại khi về nhà. Nhưng máy ảnh thì chẳng thể chụp được cái hồn của biển, của cây, của lá, của gió. Máy ảnh cho bạn xem sự thật, nó không thể kể cho bạn nghe câu chuyện về một quãng hành trình dài chục cây số để đến được nơi đó, cũng không thể cười rạng rỡ hay truyền cho bạn thấy mùi cỏ còn ngai ngái trong sương hay mặt trời bắt đầu thả nắng trên đường. Những điều đó có đi bạn mới cảm nhận được. Những điều đó phải thực sự trải qua bạn mới lưu giữ lâu trong lòng. Những bức ảnh đẹp, những khuôn hình chỉnh chu chỉ tái hiện một phần mà thôi, không phải tất cả.

Nhiều lúc bạn muốn đi, một chuyến đi dài ngày. Nhưng bạn sợ cái cảm giác trống trải sau lưng. Kiểu như quay lại, không thấy tiếng người, hơi người mà chỉ thấy một vạt nắng trải dài từ đỉnh đèo xuống tận chân đèo, xuống cả một quãng đầm rộng vắng người. Cảm giác như bạn đang đi về phía không ai, phía một mình.

Lỡ như, chỉ là lỡ như, có chuyện gì xảy ra, chắc sẽ không ai biết bạn đã từng tồn tại. Hoặc giả, bạn sẽ ở lại mãi mãi ở một vùng đất không tên nào đó, khi nắng mưa sẽ thay mùa và tên bạn chìm vào quên lãng.

Bạn không muốn đi như thế. Bạn nhớ cái cảm giác phóng xe với nụ cười giòn rụm sau lưng. Bạn nhớ những ngày nắm tay nhau bước trên một quãng đường rộng và vắng. Nhớ cái ôm thật chặt từ phía sau trong những ngày bão ùa về ở một vùng biển xa lạ.

Mà nhớ thì sao chứ. Bạn không thể mang quá khứ vào hiện tại cũng như mang hiện tại đến tương lai. Cuộc sống là một chuỗi dài những sự kiện nối tiếp nhau.

Có lẽ bạn sẽ lại đi. Một mình, chắc vậy. Hoặc một lúc nào đó may mắn, bạn sẽ theo một chuyến hành trình dài ngày với một nhóm người xa lạ nào đó. Cảm giác thì chắc không bằng việc chia sẻ chiếc xe cũ với một người nào đó trong quá khứ, nhưng ít ra thì sẽ không buồn, không một mình.

Trời vẫn nắng. Bạn vẫn đi. Sau lưng vẫn là một khoảng trống không người vàng ươm nắng. Nhưng ít ra, bạn không một mình. Vậy thôi là đủ rồi.

Bạn chỉ nên sống như vậy, có lẽ.
Nguồn: gocsuyngam

Hãy cứ buồn khi có thể...

18:42 |
Hãy buồn khi có thể, nhưng chớ nghiện. Bởi nỗi buồn rất khó cai. Hãy để nỗi buồn tự đến, chứ đừng để mình tìm đến nỗi buồn…
Thực ra, ai cũng cần phải buồn, và bạn đừng ép cho mình phải thành ngoại lệ. Chỉ là chúng ta không được phép dành hết cuộc đời để làm điều đó. Nỗi buồn sẽ đến như một lẽ tất nhiên, nhưng đừng giữ nó lại, đừng chiều chuộng nó, đừng cố tình làm quen với nó. 

Chúng ta cần phải buồn! 

Hình như sẽ có người nghĩ tôi điên, nhưng không. Khi mà niềm vui cứ ở đó mãi mãi, thì nó sẽ thành điều bình thường, thành thứ tẻ nhạt, thành một thói quen đều đều rồi cũng chẳng ai ham muốn nó. Nhưng nếu thi thoảng bạn cho phép mình buồn, cho phép mình thất vọng, cho phép mình chững lại… thì cái giá của niềm vui đến sau sẽ đáng quý gấp nhiều lần. 

Tôi dám cá rằng, chẳng ai cười được mãi đến cuối đời. Thế nên đừng cấm cản bản thân mình được buồn, đừng mang mặt nạ cho những nụ cười đầy ngờ vực và nghi ngại, đầy thương tổn và khổ đau. Nỗi buồn không giả tạo sẽ khiến bạn nhẹ lòng hơn những niềm vui khiên cưỡng phải ngụy trang. 
Hãy cứ buồn nếu còn có thể!
Hãy cứ buồn nếu còn có thể!
Hãy cứ buồn nếu còn có thể!

Tôi không khuyên bạn phải luôn buồn bã, thở than, mỏi mệt. Bạn hãy buồn, nhưng không nên buồn quá lâu, bởi nỗi buồn là một thứ có hại. 

Có những người lạm dụng nỗi buồn và không biết sử dụng nó đúng cách. Họ dùng sai chỗ, sai thời điểm, sai đối tượng…, thế nên họ bị phản tác dụng. Nỗi buồn quá hạn sử dụng sẽ đáng sợ như một liều thuốc độc. Họ quỵ lụy trong nỗi buồn, họ quay cuồng trong một mớ cảm xúc rối rắm. Họ mặc định mình phải buồn trong mọi hoàn cảnh. Họ chìm dần trong đau thương mà không biết cách vùng vẫy mà thoát ra. Họ suy sụp dần, kiệt sức dần. họ nghĩ mình và nỗi buồn là bạn. Họ quên mất mình phải vui. Nghĩa là họ quên mất mình đang sống.

Cứ như hút cần sa, cứ như thằng nghiện, họ tự cấu xé nỗi buồn của mình rồi bị nó hả hê. Vì hơn ai hết, nó hiểu, họ không cai được nó. Nỗi buồn thắng họ, và họ thua chính mình.
Hãy tiếp đón nỗi buồn một cách tỉnh táo và thông minh
Hãy tiếp đón nỗi buồn một cách tỉnh táo và thông minh
Đó là loại thứ nhất. Loại thứ hai, là những người không biết cách để buồn. Họ rỗng cảm xúc, lãnh cảm với chính nỗi buồn. Họ không biết nỗi buồn có mùi vị gì, không biết nỗi đau ra sao… không phải vì họ quá hạnh phúc, đơn giản chỉ vì trái tim họ đã vô cảm từ lâu. Họ không còn biết buồn nữa, họ trơ như đá! Và khi đã thành gỗ đá, thì thử hỏi làm sao họ còn biết vui?

Vậy mới nói, nỗi buồn cũng quan trọng lắm chứ! Thiếu nó nghĩa chúng ta chỉ đang sống với một nửa cảm xúc, cũng như chúng ta chỉ đang sống có một nửa cuộc đời. Lẽ dĩ nhiên, chẳng ai muốn mình bị buồn, chỉ có những tên ngốc mới viện đủ lý do để buồn đau mãi. Nhưng bởi chúng ta không vui được mãi, nên hãy tiếp đón nỗi buồn một cách tỉnh táo và thông minh.

Trong khi người ta đang hối hả để tìm niềm vui, biết đối phó với nỗi đau cũng sẽ giúp bạn hạnh phúc. Hãy buồn khi có thể, nhưng chớ nghiện. Bởi nỗi buồn rất khó cai. Hãy để nỗi buồn tự đến, chứ đừng để mình tìm đến nỗi buồn… Nhưng bạn phải học được cách để làm chủ nó, đừng để nó dẫn đường cho những bi kịch tiếp theo.

Bạn cần được buồn, nhưng hãy buồn một cách thông minh!
Nguồn: nhật kí cuộc sống