Nhóc! Anh hỏi thật!

20:37 |
-Này !!! Nhóc…Yêu anh không?
Nhóc! Anh hỏi thật!
Nhóc! Anh hỏi thật!
Nó phụt nguyên ngụm nước đang uống dở tung tóe ra cả bàn và người anh. Nó trố mắt nhìn anh như người ngoài hành tinh từ trên trời rơi xuống. Còn anh vẫn thản nhiên nhấp ngụm cà phê đen như chưa hề nói gì. 
- A..a…anh vừa nói cái gì đấy???
-Ủa! Thế anh vừa nói gì à? Anh đang uống cà phê mà. 
Anh sờ lên trán nó như một thói quen hằng ngày khi nó hỏi những câu hỏi vớ vẩn…
-Ui! Nóng bỏng rát cả tay. *Anh giả vờ giật thột rồi thổi cái tay như thật*.
Anh – Tên là Phong Vũ. Cựu sinh viên trường xây dựng. Hiện tại là một kĩ sư giám sát dự án của một công ty nước ngoài ở Việt Nam. Nghề tay trái là một nhiếp ảnh gia khá là chuyên nghiệp.
Nó – Khả Di - Sinh viên năm 3 trường Luật. Có một mái tóc ngắn tẹm như thằng con trai. Ăn mang cũng khá hổ báo, theo cách nói khoa học hơn thì nó là một cô nàng cá tính. Nó không quá cao nhưng có một khuôn mặt luôn biết cười. Nó thích được chụp ảnh …hay đơn giản thẳng toẹt ra thích là model cho nhiếp ảnh gia. 
Anh và nó quen nhau trong “ Hội những người đam mê chụp ảnh” trên facebook. Anh rất thích gọi nó là nhóc, vì cái tên hợp với nó. Sau một hồi đá xoáy, chế giễu nhau thì 2 người cũng tìm được điểm chung của nhau đó là thích chụp ảnh cùng hoa.
Rồi anh hẹn nó ra hồ sen ở ngoại thành và cũng là lần đầu tiên 2 người gặp mặt nhau trực tiếp như thế này.
Nó luống cuống tìm cho mình một bộ váy xinh thật xinh…nhưng với phong cách bụi bặm của nó, việc mang váy chả khác gì làm hề cho mọi người cười. Nó cởi ra hết và vẫn chọn phong cách cũ…giày đinh, áo phông rộng, quần đùi jean.
Anh đến chỗ hẹn trước nó…nhìn từ xa anh nhận ra ngay nó. Một phong cách riêng thật riêng giữa một chỗ toàn hoa nhẹ nhàng như thế này.Bất giác nó cũng nhận thấy một chàng trai đang đứng nhìn mình với kiểu bĩu môi, cau mày…
-Ơ ơm…Chào anh! Anh có phải là Phong Vũ…*gãi đầu gãi tai ú ớ*
-Ừm! Chào em…Khả Di hả???em có một phong cách hơi khác người ở chốn này đấy. Vừa nói dứt câu anh xả một tràng cười lớn để rồi làm nó trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Nó vừa xấu hổ vừa bực mình quay lưng bỏ về. Mặc cho anh đờ đẫn người không hiểu gì.
Sau khi về nhà, dường như thấy tràng cười hơi quá lố của mình làm cô nhóc giận dỗi bỏ về. Muốn làm gì đó xin lỗi nó. Anh gọi điện thoại nó không nghe. Gửi tin nhắn nó không trả lời. Anh đăng nhập fb, không thấy nó onl…Cũng bắt đầu lo lắng rồi đây. Anh pm cho đứa bạn của nó cũng trong Hội để hỏi xin địa chỉ nhà nó. 
*Ting tong ting tong…*
ẤN CHUÔNG GÌ MÀ ẤN LẮM THẾ! ẤN MỘT LẦN NGƯỜI TA CŨNG NGHE THẤY MÀ* . Nó hét toáng từ trong nhà làm anh cũng giật mình. Nó mở cổng trong trạng thái tóc tai không được cố định cho lắm! Và mặc một bộ áo quần rộng thùng thình có hình một con mèo chiếm diện tích khá rộng trên áo. 
Nó vừa chui đầu ra anh lại được tràng cười đã đời. 
- Lại gì nữa đây??? Cười ban sáng chưa đủ à?? Anh không có việc gì làm đến đây mà cười à??? 
Nó hỏi một loạt câu hỏi mà không hề nghĩ đến : “ Vì sao anh biết nhà nó”
Anh quên béng mình đến đây làm gì…rồi ú a ú ớ xin lỗi. 
- Vâng! Cảm ơn anh…lời xin lỗi của anh tối nay tôi sẽ nấu cháo ăn cho no bụng. Được chưa?
- Ấy! Đừng nấu hết nhé. Cất để dành hôm khác còn ăn nữa…
- Ờ rồi thì giờ làm sao? Anh về được chưa?
- À thì ngày mai rãnh không??? Đi chỗ này với anh. Coi như bù lại ngày hôm nay.
- Rãnh với người khác nhưng bận với anh.
- Ô hay! Người khác đẹp trai hơn anh à??? 
Nó cũng bó tay với lão tự sướng này. Và cũng đành ok.
Đúng 8h, Anh đứng trước cổng nhà nó đợi. Nó – vẫn kiểu phong cách đó tung tăng nhảy chân sáo ra mở cổng.
- Này nhóc! Nhóc bao nhiêu tuổi rồi còn giả vờ mình là con nít thế.
- Không liên quan đến anh.
Anh lắc đầu miệng vẫn mỉm cười…
- Anh định đưa tôi đi đâu???
- Ngồi yên đấy.
Anh đưa nó đến một shop thời trang. Vừa vào cửa hàng Anh bắt nó ngồi trên ghế chờ. - Đợi anh! Cầm tạm tờ báo mà đọc. *Nó như kiểu bị thôi miên, anh nói gì cũng chỉ biết làm theo.*
Anh mang ra một chiếc váy ren hồng xinh thật xinh, một đôi guốc cao cũng màu hồng đáng yêu vô cùng.
- Ê! Nhóc! Vào thay anh coi.
Nó lủi thủi lê từng bước đến cầm cái váy đi thay chả nói một câu gì.
*Bộp bộp- anh vỗ tay*
- Woa!!! Đẹp!! Không ngờ mình có con mắt thẫm mỹ đến thế...Tại sao ...Tại sao. ha ha...
Anh lại để nó đứng đấy chạy đến gian hàng phụ kiện, cũng ngắm nghía như ai. Anh sửa lại mái tóc nó cài lên một cái bờm hoa trong nữ tính cực. 
- Rồi xong! Giống con gái rồi đấy nhóc…
Nó tự nhìn mình trong gương…không nhận ra mình…Quay sang nhìn anh, nó có chút gì nóng đỏ mặt. 
Cũng bắt đầu từ đó anh với nó hay rủ rê nhau đi chụp ảnh cùng hoa, tất nhiên là nó mặc váy. Nó bắt đầu có hứng thú chọn mua váy hơn là những bộ áo quần rộng đó. Nó trở nên dịu dàng, hiền lành như một đứa con gái thực sự.
Anh với nó nói chuyện nhiều hơn, gặp nhau nhiều hơn, nhắn tin với nhau nhiều hơn, dường như nó đã quá quen với việc nhắn tin với anh và nó bắt đầu có chút gì đó thích thích anh...
~ Wish you will be here~~Tin nhắn của anh reo lên...
"Anh! Cứu em!"...Anh đọc được tin nhắn của nó vừa sợ vừa lo lắng ném luôn ngòi bút đang viết trên tay. Khoác vội chiếc áo phi thẳng đến nhà nó. Vẫn kiểu bấm chuông đó...
Từ trong nhà anh đã nghe thấy tiếng cười sặc sụa của nó...Nó mở cửa cho anh nhưng mà vẫn ôm bụng cười, nó cười đến nỗi chảy cả nước mắt.
- Cuối cùng thì cũng trả đũa được anh! Cảm giác thật là thích...ha ha. Nó vừa nói vừa cười mà không thèm để ý đến khuôn mặt của anh. Khuôn mặt tái mẹt vì lo lắng cho nó lấm tấm mồ hôi vì chạy vội...
- Thôi! Nhóc không có chuyện gì thì anh về đây!
- Ơ!!! ĐỪNG...Nó vừa nói vừa kéo tay anh lại như một đứa trẻ nhõng nhẽo bố mẹ cho đi công viên vậy.
Nó khóc...lần này nó khóc, khóc thật...

- Trêu anh, anh còn chưa mắng khóc cái gì nữa nhóc! Khóc nữa là đánh cho trận đấy. Anh xoa xoa đầu nó, lau nước mắt cho nó...Bất giác nó ôm lấy anh và khóc to hơn...
Anh kéo nó ra...
- Ơ Ơ...Cẩn thận người ta nhìn thấy lại tưởng anh đánh nhóc giờ...
Nó buông tay khỏi anh...
- Bố mẹ em chia tay nhau thật rồi anh ạ!!! Họ nói em đã đủ lớn để biết được chuyện này...Em không muốn lớn đâu. *Nó lại khóc*
Lần này anh ôm nó vào lòng cho nó thỏa sức khóc một trận cho đã đời...
Trong quán cà phê “Chiều thứ bảy” có 2 người đang ngồi ở gần cửa sổ. Chàng trai vẫn cầm ly cà phê, cô gái thì đang ngồi suy nghĩ…
- Nhóc! Xong chưa??? Về nhỉ.
*Nó giật mình*- Vâng. 
Nó trở về nhà không hiểu nỗi rõ ràng là nó nghe thấy anh hỏi nó câu hỏi đó. Sao anh lại làm ngơ như không có chuyện gì???
Tối đến...một tin nhắn đến làm nó bật tung ra khỏi dòng suy nghĩ. Tin nhắn của anh…
“Nhóc…Yêu anh không! Anh hỏi thật”
Tim nó đập nhanh hơn …mặt bắt đầu nóng bừng đỏ.
*Ting Tong Ting Tong…*
Tiếng chuông cửa réo in ỏi…Nó đoán ngay kẻ đang ấn chuông.
Trước mắt nó là một bó hoa hồng thơm…loài hoa nó thích…
-Nhóc! Anh hỏi thật. 
Nó bật cười…
- Em không trả lời thật đâu…
Anh kéo nó về phía mình ôm chặt vào lòng…
Dù nó không trả lời nhưng 2 tay nó vòng ra lưng anh đã trả lời tất cả.
Nguồn; truyennganhay

Tạm biệt quá khứ

18:19 |
Tạm Biệt Quá Khứ… Những con đường đầy lá thu rơi rụng….gió ơi hãy mang những nỗi buồn của ta đi đi nhé…tạm biệt một quá khứ về anh…
Tạm biệt quá khứ
Tạm biệt quá khứ
Bóng ngã chiều tà, Mẫn lang thang một mình trên con đường quen thuộc dẫn về phòng trọ. Trái tim Mẫn dường như đóng băng sau mối tình đầu đầy nghiệt ngã. Cô đã tự hứa với mình là không bao giờ yêu ai khác ngoài Long. Có những chiều , cô phải làm việc với những chiếc máy tính khô khan trên thư viện. và vô tình ,chỉ là vô tình thôi, cô lại lên yh và đọc lại những tin nhắn mà cô và Long đã nói chuyện với nhau, nước mắt cô đã chực trào ra nếu không có sự nhắc nhở của cô bạn cùng nhóm :”Lo kiếm tài liệu đi, yh gì nữa…” Đã 2 năm rồi ,từ khi Long ra đi, đi mãi khỏi cuộc đời cô ,bạn bè chưa bao giờ nhìn thấy cô cười. Đôi mắt cô lúc nào cũng mang một nỗi buồn sâu thẳm. Có lẽ cô sẽ không bao giờ yêu ai nữa... chỉ là có lẽ thôi…..

-về phòng chưa cô bé-một tin nhắn của cậu bạn cùng nhóm học..

. -về rồi ,đang chuẩn bị bữa tối..

-này, khi nào Mẫn cũng trả lời cộc lốc thế à. Phải anh anh em em cho có tý tình cảm chứ

-quen rồi ,không bỏ được thôi nha. Chuẩn bị bữa tối đã…

Mẫn lạnh lung ném điện thoại vào một góc đi nấu cơm ,âm báo tin nhắn đến cũng chẳng them đọc (vì biết tin nhắn của ai mà) Lân chẳng biết phải làm gì hơn là thở dài trước nhưng tin nhắn của Mẫn.

Anh và Mẫn quen nhau trong những ngày đầu nhập học. Anh là một chàng trai vui tính và năng động , ngược lại Mẫn lạnh lung ít nói và gần như khép kín .Ngày lập nhón học tập chỉ có 4 mạng ,cần thêm một mạng nữa mới đủ người ,Lân nhìn quanh ,thấy Mẫn đang lẽ loi một mình nên lân la gã gẫm mời cô vào nhóm ,Mẫn đồng ý ,vẫn lạnh lùng và ít nói. Từ đó Lân bắt đầu để ý đến Mẫn .những tin nhắn của 2 người cũng bắt đầu ,cũng chỉ chủ yếu về vấn đề học tập kiểu như :”mai thuyết trình đi sớm 15p” . hay là :”Mẫn ơi chiều nay lên thư viện học nhóm nha”

Càng để ý đến Mẫn ,Lân càng để muốn biết thêm nhiều điều về cô ,Lân muốn biết cô bạn xinh đẹp của mình lại lạnh lùng và bí ẩn như vậy. và a cảm thấy có một thứ tình cảm khác với Mẫn ,không đơn giản chỉ là tình bạn .Một ngày cuối năm nhất Lân lấy hết can đảm để tỏ tình với Mẫn .

-Mẫn nè ,Mẫn có tin một ngày nào đó chúng ta yêu nhau không ?

-“Không tin”-câu trả lời nhanh gọn và đanh thép khiến Lân như chết lặng hết mấy giây .

-Vậy sẽ có một ngày Lân sẽ làm cho điều đó thành sự thật ,tin mình đi.

-Tùy thôi, nghĩ sao cũng được .

-Ừ ,mà đừng xưng hô cộc lốc như vậy nữa ,nghe khó chịu lắm .

-tùy Lân ,tui quen rồi .thôi chiều rồi ,tôi về đây.

Lời tỏ tình theo kiểu “gián tiếp” của Lân kết thúc nhanh chóng ,anh thầm nghĩ :”vậy là cô ấy chưa từ chối “.

Trên đường về Mẫn suy nghĩ mông lung về mọi chuyện cô nghĩ rằng :”yêu ư?chẳng lẽ sau những gì trải qua mình có thể yêu một ai khác ngoài Long à ,mình đã dành hết trái tim mình cho anh ấy rôi mà ,mính sẽ chẳng yêu ai khác nưa đâu ….

Thời gian cứ trôi dần đi .Lân vẫn thế tìm mọi cách để tán tỉnh Mẫn .Còn Mẫn ,không xa lánh ,không cự tuyệt ,cũng chẳng đồng ý làm bạn gái của Lân ,từ khi quen nhau đến giờ chưa bao giờ Lân hẹn được Mẫn đi chơi lần nào .Mặc dù Mẫn tin tưởng Lân nhiều hơn , có đôi lúc chỉ một chút nữa thôi ,là Mân đã dồng ý làm bạn gái Lân, nhưng cô chợt nghĩ đến Long ,lại lắc đầu .còn Lân kiên trì ,bền vững không bỏ cuộc ,cứ lâu lâu lại ngỏ lời :”Mẫn ,làm bạn gái mình nha “ rồi lại thất vọng vì những cái lắc đầu của cô .

Một ngày cuối năm 2 , khi cả đang họp nơi quán nước mía quen thuộc ….

-năm nay về quê đứa nào chơi đi –Lân lên tiếng đề nghị .cả bọn lập tức đồng ý ..

-nhưng về quê đứa nào –một cô bạn lên tiếng ..

-Nhà Mẫn –Lân vừa nói vừa nheo mắt nhìn Mẫn

. -tùy thôi – câu trả lời quen thuộc của Mẫn .

Cô bạn trong nhóm đấm nhẹ vào vai Mẫn :”tùy gì mà tùy ,có cho về không để tụi này còn thu xếp“.

-Ừ…thì đồng ý –Mẫn trả lời theo kiểu bị ép buộc…

* * *

Chuyến xe khách dừng lại ,thả xuống năm đứa sinh viên .Lân sốc lại ba lô rôi nhìn Mẫn :”này cô “hướng dẫn viên” ,làm ơn dẫn tụi này về “Khách sạn” của cô giùm cái “. Câu nói hóm hỉnh của Lân làm cả nhóm cười vang ,trừ Mẫn .Đây là quê hương của Mẫn ,nơi ghi dấu một kỷ niệm buồn đau về mối tình đầu của của cô

.Thấy Mẫn buồn ,Lân trêu :” -sao thế ,thấy tụi này về nhà chơi nên không vui ah “

-đâu có ,vui mà ,tại hơi mệt nên thế 

-thế thì cười một cái cho đời tươi đẹp nào- một cậu bạn lên tiếng .

-thôi ,tui cười không đẹp, lại làm mọi người mất vui .với lại đang mệt .haizzzz….về nhà thôi .

Cả nhóm về đến nhà Mẫn trời cũng gần tối. vì đi đường mệt nên lăn ra ngủ .sáng mai mới dậy .Những ngày ở quê Mẫn thật vui…nơi mảnh đất đầy nắng gió này , cả nhóm đi khắp nơi ..thăm trường cấp 3 của Mẫn ,đi chơi thác ,ra ruộng ,lên rẫy cà phê .v.v. ..nhưng có một nơi mà Mẫn chưa bao giờ dẫn mọi người đến..đó là nghĩa trang ,nơi có Long .Mẫn không muốn mọi người nhìn thấy giọt nước mắt của mình khi đứng trước mộ Long.


Còn 2 ngày nữa cả bọn phait lên thành phô tiếp tục việc học .đêm đó khi mọi người đã ngủ say ,Lân rủ Mẫn ra ngắm sao….

-Mẫn nè ,Lân thực sự có tình cảm vời Mẫn mà ,làm người yêu mình nha –Lân tỏ tình một cách chân thành nhất có thể.

Mẫn im lặng ,Lân cũng thế ,sự im lặng bao trùm cả không gian . -Lân yêu mình thật ah-Mẫn phá tan sự im lặng Lân không nói chỉ gật đầu

.Mẫn không nói gì thêm ,quay bước vào nhà ,giọt nước mắt khẻ lăn trên gò má .Để lại Lân với bầu trời đầy sao và suy nghĩ ngổn ngang :”đồng ý hay không vậy trời”.

Chiều ngày hôm sau ,khi 3 thành viên được ba của Mẫn lôi kéo đi bẫy chim đánh cút trên rẫy .Mẫn âm thầm dẫn Lân ra nghĩa trang ,nơi mà Mân không muốn bạn bè mình đến ,Lân hồi hôp :”không biết cô ấy dẫn mình ra đây làm gì nhỉ?”

.Ngĩa trang buổi chiều vắng lặng ,bình yên ,là nơi yên nghỉ của hàng trăm con người ,trong đó có Long- người Mẫn đã yêu . Lân và Mẫn đứng trươc một ngôi mộ khá đẹp ,bia mộ khắc tên L.T.T.Long và di ảnh của một người con trai với đôi mắt và nụ cười như có thể hút hồn của bất cứ ai…

Mắt Mẫn nhòe đi khi nhìn vào di ảnh của Long .Lân hình như đã hiểu ra tất cả .lý do mà Mẫn đã từ chối làm người yêu của mình ,

-Lân hiểu rồi chứ-Mẫn hỏi

Lân khẽ gật đầu :” vậy ra đây là người mà Mẫn yêu ah “

Mẫn không nói ,Lân tiếp tục nói :”Mẫn à ,sao Mẫn không để mình trỏe thành người yêu của Mẫn,sao Mẫn không để mình thay Long chăm sóc cho Mẫn, không lẽ Mẫn định như vậy suốt đời à ,Mẫn cũng biết tình cảm của Lân là thật mà ,có thể Lân không bằng Long nhưng dù gì thì Long cũng đâu còn nữa ….

-ừm-Mẫn ngăt lời Lân-nhưng trái tim mình chưa bao giờ quên Long ,mình vẫn yêu Long ,Lân biết điều đó mà ,

-Mình biết ,giờ thì mình biết rồi ,nhưng Long đã là quá khứ …mình xin lỗi ,nếu Mẫn mà cứ như vậy liệu ở bên kia thế giới Long có vui vẻ được không,điều Long muốn là Mẫn được hạnh phúc, chứ không phải Long muốn Mẫn đau khổ như thế này..

Mẫn lặng im không nói .Lân hỏi cô :” Mẫn cũng đã từng có tình cảm với mình chứ ,một chút thôi cũng được “.

Mẫn gật đầu ,Lân tiếp :”vậy Mẫn hãy để mình thay Long chăm sóc và yêu thương Mẫn một lần nữa được không “.

Cô lặng im không nói. Lúc đầu Mẫn đưa Lân ra gặp Long là để Lân biết mình yêu ai và mong Lân đừng hy vọng vào mình nữa ,nhưng Mẫn không ngờ tình cảm của Lân chân thành đến vậy ,Mẫn cũng có một chút tình cảm với Lân nhưng chưa bao giờ cô nghĩ đến chuyện làm người yêu của Lân ,tình cảm chân thành của Lân làm Mân siêu Long ,

cô nghĩ :”Long chỉ là quá khứ thôi mà ,sao mình cứ mãi đau khô thế này chứ .đã bao lâu rồi mình chưa thấy mình cười nhỉ , liệu mình có thế tìm được người khác yêu mình như Long ngoài Lân không” .

Trong lúc suy nghĩ như thế Mẫn đã gật đầu đồng ý, cái gật đầu đó làm Lân xung sướng nhảy cẩng lên

.Lân nhìn thẳng vào di ảnh của Long mà nói :”Long à ,cậu đã là quá khứ của Mẫn ,nếu cậu thực sự yêu Mẫn và chấp nhận tình yêu của chúng mình , cậu có thể cho mình biết không “ .

Một làn gió nhẹ nổi lên ,bó nhang trước di ảnh của Long cháy rực ,Lân và Mẫn hết sức kinh ngạc ,Lân khẽ mỉm cười :”cảm ơn cậu ,phù hộ cho tình yêu của chúng tớ nhé” Lân nắm tay Mẫn bước ra khỏi nghĩa trang trong vui sướng và hạnh phúc ,

-Mẫn làm bạn gái Lân rồi nhé-Mẫn nói khẽ .

Lân mỉm cười –cốc nhẹ đầu Mẫn :”phải nói là :em đồng ý làm người yêu anh chứ “.

Mẫn mỉm cười ,cơn gió như cũng mỉm cười với tình yêu của họ .Và cũng là lần đầu tiên Lân thấy Mẫn cười ….Nụ cười của một thiên thần……

Quá khứ mãi là quá khứ..dù nó đẹp hay đau khổ như thế nào…
Nguồn: truyennganhay

TIÊU ĐIỂM

Tổng số Khách

Quảng Cáo/ Thông Báo của lớp báo k32