Chuyện tình mùa hè xanh

06:14 |
Muốn cống hiến sức trẻ ở những nơi còn nghèo khó, sinh viên tình nguyện không quản ngại những vất vả, khó khăn đến với người dân trong mùa hè tình nguyện. Không chỉ có trải nghiệm, trưởng thành, những kỷ niệm mà còn có nhiều tình yêu đẹp đã đơm hoa.
Chuyện tình mùa hè xanh
Chuyện tình mùa hè xanh
Những kỷ niệm khó quên

Mùa hè năm nay, để có được một “suất” đi tình nguyện tại xã Kim Nọi (Mù Cang Chải, Yên Bái), Nguyễn Thị Linh, sinh viên trường Cao đẳng Y (Yên Bái) phải “tranh đấu” với nhiều bạn thân vì cả lớp chỉ được một, hai người đi. “Bạn mình học giỏi hơn, lại quen đi hoạt động tình nguyện, cơ hội của mình rất ít. May mắn, cuối cùng mình cũng được tham gia”, Linh chia sẻ. Người nhà không thích Linh đi xa khó khăn vất vả, Linh chỉ cười, bảo đi tình nguyện với các bạn vừa vui, vừa có những trải nghiệm, cực khổ cũng không sao.

Lên địa bàn hoạt động tình nguyện, nhiều khi Linh và cả đội phải đi bộ vượt qua mấy quả đồi để sửa đường, đào hố rác, đi gặt cho bà con dân bản. Vốn quen cuộc sống ở thị thành, nhưng ai cũng tỏ ra hào hứng, quên hết mọi mệt mỏi.

Có hôm, cả đội phải mang theo gạo, mỳ tôm để nấu ăn dọc đường. Nhiều hôm đói quá, Linh ăn mỳ tôm sống, sau đó uống nước. Linh bảo, vào trong bụng là vừa chín. “Vất vả thì mới đích thực là đi tình nguyện. Nếu đi tình nguyện mà sướng như ở nhà thì còn gọi gì là tình nguyện nữa”, Linh nói. Ở Yên Bái, Linh cũng quen với nhiều món ăn lạ, độc đáo của sinh viên như “chanh chấm muối, dưa Mèo chấm đường”…

Giống như Linh, mùa hè tình nguyện này, Nguyễn Thị Ngoan, sinh viên trường Cao đẳng Sư phạm Yên Bái cũng có nhiều kỷ niệm. Ngoan cùng các bạn làm nhiệm vụ dạy xóa mù chữ cho đồng bào dân tộc Mông ở xã La Pán Tẩn (Mù Cang Chải).

Những ngày đầu tình nguyện, lên vùng xa lạ không quen với cảnh rừng núi, mỗi khi mẹ gọi điện hỏi thăm Ngoan đều khóc vì nhớ nhà. Do lên vùng cao, khí hậu lạnh nên Ngoan bị viêm họng cấp, phải nhập viện điều trị một tuần. Ra viện, dù vẫn còn bị ho, nhưng Ngoan tiếp tục đến lớp hỗ trợ giáo viên dạy chữ cho đồng bào.

“Lúc đầu do bất đồng ngôn ngữ, bà con không hiểu được. Mình phải nhờ các em học sinh ở đây phiên dịch giúp. Mình nói bây giờ xuống chợ, để mua hàng phải dùng tiếng Việt, ký kết các loại giấy tờ cũng phải dùng tiếng Việt… Nói mãi họ mới đồng ý đi học”, Ngoan kể. Lúc bà con đến lớp, Ngoan và các bạn hát cho bà con nghe. Bà con vỗ tay khen hay. “Bọn mình tận dụng cơ hội, hỏi bà con có muốn biết hát như thế không. Bà con đồng ý và học chữ hăng say hơn nhiều. Có những tối học đến 22h rồi mà bà con vẫn muốn học nữa, không muốn về”, Ngoan nói.

Tuy chỉ đóng vai trò là trợ giảng, nhưng các “thầy cô” tình nguyện chiếm nhiều cảm tình của bà con. Ngoan vẫn nhớ mãi, một buổi sáng đến lớp thấy trên bảng có dòng chữ viết nguệch ngoạc “Yêu cô giáo lắm”.
Sinh viên tình nguyện hỗ trợ bà con xã La Pán Tẩn, Mù Cang Chải học chữ
Sinh viên tình nguyện hỗ trợ bà con xã La Pán Tẩn, Mù Cang Chải học chữ
Vui vì biết được chữ, viết được tên mình, bà con mang đào, mận, quả su su xuống biếu cô giáo. “Bà con cho nhiều lắm, bọn mình ăn mãi không hết. Đổi lại, bọn mình cho kẹo để bà con mang về cho lũ trẻ ở nhà”, Ngoan cười.

Hùng và Nhất, hai tình nguyện viên cùng Ngoan thì nhớ mãi trận sốt, ốm khi lên bản Pú Nhu (Mù Cang Chải) dạy học. Nằm li bì mấy ngày, hai anh em phải tự chăm sóc lẫn nhau. “Đường sá đi lại khó khăn, xa xôi, nên chẳng mấy khi mình xuống dưới thị trấn. Hai anh em ở lại ngắm ruộng bậc thang cho đỡ buồn”, Hùng kể.

Tình yêu đẹp đơm hoa

Mùa hè tình nguyện cũng là dịp nảy nở những tình yêu đẹp của các cặp đôi tình nguyện. Đến nay, Nguyễn Hoàng Long được coi là “ngôi sao” trong đội tình nguyện của Khoa Luật (ĐHQG Hà Nội) tại xã An Bình (Văn Yên,Yên Bái). Vốn đẹp trai, lại có tài lẻ chơi ghita, nên Long nổi bật nhất trong hội. “Đội chúng mình vừa tổ chức “Đêm tỏ tình” cho các cặp đôi. Đêm đó, Long là người duy nhất dám thổ lộ, nên nổi tiếng nhất”, Nguyễn Ngọc Quý, Đội trưởng đội sinh viên tình nguyện cho biết. Quý kể, Long mến một nữ sinh trong đội. Trong “Đêm tỏ tình”, Long mang đàn sang phòng bạn gái kèm theo một bông hồng đẹp. “Tuy chưa có câu trả lời cuối cùng, nhưng có vẻ “tình trong như đã, mặt ngoài còn e”,Quý lém lỉnh nói. Đến nay, các thành viên trong đội vẫn đang chuyền tay nhau clip quay lại cảnh Long đi tỏ tình.

“Đại bản doanh” đội tình nguyện của Long đóng tại trường Mầm non xã An Bình. Từ đây, phải vượt qua vài cây số đường đất để ra đến chợ. Tranh thủ các thầy, cô giáo đến họp, Long mượn xe máy ra chợ mua một hộp kẹo mút về tặng bạn gái. Về đến nơi, bị các bạn trêu, Long thoáng đỏ mặt, nhưng vẫn đủ dũng cảm để tặng hộp kẹo cho người cần được tặng.

Không chỉ có Long, mùa hè tình nguyện cũng là nơi nảy sinh và vun đắp tình yêu cho nhiều bạn trẻ. Tính đến nay, đã là mùa hè xanh thứ ba kỷ niệm tình yêu của Đào Thị Quỳnh Trang, sinh viên ĐH Y tế công cộng. Trang kể, chuyện tình của Trang bắt nguồn từ hành trình tình nguyện.

Yêu nhau được mấy tháng thì hai đứa tiếp tục đi tình nguyện cùng nhau trong chiến dịch mùa hè xanh. “Anh ấy vừa là người yêu, vừa là bạn, là người hướng dẫn mình trong các hoạt động tình nguyện. Cũng vì thế mà hai đứa hiểu nhau hơn. Có khi xa nhau 2 tuần mà không liên lạc được cũng thông cảm cho nhau”, Trang nói.

Đến nay, với Trang, mùa hè tình nguyện để lại nhiều kỷ niệm yêu thương. “Có đợt cuối chiến dịch tình nguyện, chúng mình làm chương trình tổng kết. Hai đứa phải đi đến nhà dân trên núi để lấy đồ. Đường chính thì phải đi xa, nên hai đứa đi đường tắt. Anh ấy thấy lũ trẻ đi xuống ở dốc nên cũng thử theo. Được một đoạn thì bị ngã. Anh ấy túm lấy chân mình, thế là cả hai đứa ngã lăn từ đỉnh đồi xuống. Vừa đau, vừa buồn cười. Lũ trẻ lại còn trêu ghẹo nữa”, Trang nói.
Nguồn: 24h

Tớ thích cậu nhiều lắm

00:43 |
Cậu biết không? Nếu một ngày nào đó tớ thix cậu, tớ sẽ không bao giờ nói cho cậu biết đâu. Vì tớ bit’ sẽ chẳng bao giờ tớ có thể đến với cậu được và vì cậu đã có một người.
Tớ thích cậu nhiều lắm
Tớ thích cậu nhiều lắm
Nếu một ngày tớ có một điều ước tớ ước rằng sẽ mang điều ước này đến cho cậu. Vì tớ bit’ cậu rất muốn ước về cuộc tình của mình luôn luôn tốt đẹp không bao giờ có sự cách xa .

Nếu cậu là một ngôi sao trên bầu trời đêm lấp lánh ánh sáng, tớ sẽ ước rằng mình là một ngôi sao được gần cậu nhất. Vì cậu không biết đó thôi các vì sao luôn luôn cách xa nhau tớ ước vậy chỉ là tự an ủi mình mà thôi .

Nếu một ngày nào đó cậu vì người khác phải khóc, tớ sẽ đến bên cậu, ngồi xuống, ôm chầm và khoc’ chung với cậu. Nhưng tớ bit’ hông bao giờ có điều gì là bí mật cả, rồi một ngày nào đó cậu sẽ nhận ra, rằng tớ thix cậu và tớ thix nhìu lắm song tớ lại bit’ điều đó sẽ mang lại sự khó xử với cậu, cậu sẽ buồn, cậu sẽ khoc’ và tớ lại sẽ mãi là ng ngốc lun mang đến nỗi bùn cho cậu.

Tớ ko phải 1 người con gai" hoàn hảo, hay ko muốn nói là rất nhiều tính xấu. Cậu ko thích tớ, chẳng có gì bất ngờ. Có 1 người bạn thân như cậu, với tớ thế là quá đủ. Vẫn biết đây chỉ là tình cảm chưa thật sự chính chắn nhưng ko vì vậy mà tớ từ bỏ ở đây.

Tớ vẫn tin, với tình cảm ấy sẽ giúp tớ trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn và chúng mình là bạn cậu nhé. Đó là tất cả những suy nghĩ mà tớ muốn nói với cậu. Tớ viết lên những dòng này chẳng phải để tỏ tình, tớ chỉ muốn cho cậu biết những suy nghĩ của tớ mà thôi.

Tớ thix cậu. Uh.Nhưng có lẽ, cứ để như thế này thì tốt hơn. Tớ và cậu vẫn là 2 người bạn thân. Điều gì đến sẽ đến….Đừng ngại nhìn mặt, hay nói chiện với tớ cậu nhé. Khoảng thời gian tớ viết ra những đìu này, có lẽ là khoảng thời gian tớ sống thật với lòng mình nhất. Vì vậy, đừng im lặng với tớ nữa nhé. Đơn giản vì chúng mình là bạn mà thôi.

Cậu nè! Nói sao giờ nhỉ? À, cậu là người bạn tốt nhất của tớ, tớ thích cậu. Và nếu – Một ngày nào đó cậu không còn thấy tớ ở bên cạnh, cậu à đừng nghĩ là tớ bỏ cậu nhé, tớ chỉ là chạy thật xa thật xa, tớ không muốn để cậu thấy một cái gì đó, một điều gì đó thầm kín trong lòng tớ. Điều đó sẽ làm cậu bùn….

Quả đất này tròn phải không cậu, tớ biết, cậu biết, mọi người đều biết và khi tớ bỏ chạy thật xa đừng đuổi theo cậu nhé! Vì một ngày nào đó, một lúc nào đó, và đến một khoảnh khắc nào đó, tớ vẫn sẽ gặp lại cậu mà thôi, chỉ là tớ sẽ ỡ sau lưng cậu.

Nếu có cảm tình với tớ cậu hãy quay lưng lại và ôm chầm lấy tớ cậu nhé! Lúc đó tớ đã mệt, vòng tay cậu chính là niềm vui của tớ……..

Còn nếu cậu muốn chúng mình là bạn tốt của nhau, hãy đừng làm gì cậu nhé, và tớ sẽ chạy thật xa thật xa….cho đến một ngày tớ kiệt sức và gục ngả.

Tớ thích cậu lắm, tớ thích những khi trò chuyện cùng cậu, và tớ thích khoảng thời gian đứng lặng nghe cậu nói huyện thuyên về một điều gì đó, về niềm vui, nỗi bùn, về người mà cậu thích… tớ luôn lắng nghe cậu.

Khi cậu vui tớ vui, khi cậu bùn tớ cùng khóc với cậu song đôi vai tớ luôn luôn chờ đợi cậu, hãy trút hết những nỗi bùn lên vai của tớ, và khi cậu nói về người cậu thích, tớ thích cậu và lòng tớ nhói đau vì điều ấy…

Nhưng tớ vẫn lun lắng nghe cậu, vì chúng mình là bạn tốt nhất của nhau hay vì tớ thích cậu
(Sưu tầm)

Pha lê đã vỡ

07:33 |
Pha lê đã vỡ
Pha lê đã vỡ
cho..a...a..ng!!!

Quả cầu pha lê rơi xuống nền nhà vỡ tan ,như tim anh cách đây mấy giây khi cô gạt tay anh và bước vội qua cánh cửa mà không quay đầu nhìn lại .anh ngồi xuống nhặt lại từng mảnh vỡ pha lê như nhặt lại từng mảnh ký ức trong anh ,mắt anh nhòe đi theo những giọt lệ mặn đắng. một mảnh pha lê cứa vào tay anh, máu còn vương trên mảnh pha lê lấp lánh .nhưng nó làm sao đau bằng nỗi đau anh đang chịu ,tim vỡ. quả cầu pha lê đó là món quà đâu tiên cô tặng anh, khi anh tròn 20 tuổi .nó giống như tình yêu anh dành cho cô ,lấp lánh.

Anh dán lại từng mảnh ,đặt nó vào chổ cũ ,anh nhớ lại quá khứ ,những lúc cô giận anh, những nơi họ đã đến ,những gì cô đã nói với anh, tất cả như một giấc mộng…anh đưa tay lau đi những giọt nước mắt vô nghĩa, như muốn lau đi từng mảnh ký ức vỡ vụn trong anh. Anh thả người xuống giường ,chìm vào giấc ngủ không bình yên.

* * * *

Cho...a...a...ng!

Cô đẩy tay anh ra ,bước nhanh qua cánh cửa ,hình như có gì đó vỡ tan. Mặc kệ ,cô không quan tâm, giờ anh có quan trọng với cô nữa đâu, giờ cô yêu một người khác, đẹp trai ,giàu có hơn anh ,luôn chiều chuộng cô những gì cô muốn ,cô chẳng bận tâm đến anh nữa.

Ngồi trong chiếc audi láng cóng, sang trọng, cô chợt nghĩ :”có lẽ quả câu pha lê đó bị vỡ ,món quà đầu tiên mình tặng anh-cô thở dài-mà thôi ,kệ ,còn gì cho nhau nữa đâu. Những giọt nắng chiều xuyên qua tấm kính, soi vào mắt cô chói lóa ,chiếc audi lướt nhẹ nhàng qua những con phố ,và dừng lại ở một quán bar..

* * * *

Ba tháng…sau giấc ngủ không bình yên ,anh lang thang ở các quán bar ,say xỉn với những lon Ken hay những chai rượu tây đắt tiền ,không có cô cuộc sống của anh trở nên buồn tẻ,vô vị. không có cô ,anh muốn say ,say mãi, say để quên đi người anh yêu nhất, và trong cơn say đó hình ảnh của cô ngập tràn trong đầu anh, anh đã quá yếu đuối rồi.

Một buổi sang tỉnh dậy sau cơn say ,anh liếc nhìn quả câu pha lê không còn lấp lánh, nó nhắc anh nhớ cô đã phản bội anh ra sao, nó nhắc anh phải cứng rắn hơn, mạnh mẽ hơn, phải sống tốt hơn, phải để cô phải hối tiếc khi phản bội anh. Anh quyết định phải sống khác đi, không còn say xỉn nữa ,anh tập trung vào công việc, vào những công trình, những dự án lớn, anh gặp gỡ bạn bè nhiều hơn. Và thời gian trôi đi , vết thương trong tim anh đang dần khép lại ,anh tìm được chút bình yên sau tình yêu vỡ vụn. nhưng mỗi đêm anh vẫn nhớ đến cô.

* * * *

Ba tháng sau khi phản bội anh, yêu một thằng giàu có và đẹp trai ,cô nhận ra rằng, hắn không yêu cô như cô tưởng, và rồi cô cảm thấy lạc lõng khi đi cũng hắn vào những nhà hàng sang trọng, cảm thấy chán nản khi cùng uống với hắn chai rượu đắt tiền ở các tụ điểm ăn chơi mà hắn biết, rồi những lần cãi nhau với hắn vì hắn đến muộn, những lần cô giận hắn vì hắn quên không nhắn tin cho cô trước khi ngủ, và những lúc đó cô lại nhớ về anh.

Và rồi cái thằng giàu có ,đẹp trai đó đã ném cô qua một bên và tìm kiếm cho hắn những cô gái khác, xinh đẹp hơn cô và tất nhiên là chiều chuộng hắn hơn cô vì hắn có thực sự yêu cô đâu.

Một buổi sang ngủ dậy sau cơn say ,nước mắt cô chảy dài trên gò má, cô đang nhớ anh vô cùng ,cô ôm món quà đầu tiên anh tặng cô trong tay ,đó là một trái tim bằng pha lê 2 màu: tím và hồng.

Màu hồng tượng trưng cho tình yêu cô dành cho anh,mỗi lần giận anh, cô rạch vào đó một vết xước, và số lần cô giận anh nhiều đến nỗi nữa màu hồng không còn lấp lánh như trước nữa. màu tím là tình yêu anh dành cho cô, và chỉ có một vết xước duy nhất, khi anh giận cô vì cô đi chơi với bạn bè bỏ mặc anh một tuần không liên lạc. và nữa màu tím vẫn còn lấp lánh như tình yêu anh dành cho cô. Cô muốn quay về bên anh.

* * * *

-anh dạo này thế nào rồi- cô nhắn tin cho anh.

- xin lỗi,ai vậy?- anh nhắn lại như vậy dù biết đó là số điện thoại của cô, nhưng anh đang cố tình ,cố tình như đã quên cô.

-em đây, Tiểu Thanh đây, anh không nhớ em sao?

-à, anh nhớ rồi, anh vẫn ổn ,vẫn sống tốt, cũng không thay đổi gì nhiều , có chuyện gì vậy em?

- anh à..em…em..em xin lỗi .em có thể quay về bên anh một lần nữa không?....

Anh thần thờ , nên hay không nên. Cô đã phản bội anh ,liệu anh có thể để cô quay về với anh một lần nữa không?. Anh cũng không biết mình nên làm gì nữa. tắt nguồn,khóa máy. Anh thả mình xuống giường chìm vào giấc ngủ với ngổn ngang bao suy nghĩ.

* * * *

Cốc..cốc…cốc..

Tiếng gõ cửa làm anh tỉnh giấc. và anh thực sự bối rối khi mở cửa, là cô. Cô đang đứng trước mặt anh với đôi mắt sưng quầng, có lẽ cô đã khóc rất nhiều, và cô biết mình đã sai..

-em tìm anh làm gì nữa?, hết rồi mà- anh nói.

-em biết mình sai rồi ,em xin lỗi, anh tha thứ cho em một lần nữa được không-cô nói trong nước mắt.

-pha lê đã vỡ. Liệu nó có còn lấp lánh như trước hay không hả em-anh liếc nhìn quả cầu pha lê .

Rầm!!! cánh cửa đóng lại trước mắt cô. Cô gục xuống , nước mắt không ngừng rơi.

Anh vẫn đứng đó. Với suy nghĩ…có thế chấp nhận người đã từng phản bội anh, mặc dù anh vẫn rất yêu cô…anh có nên mở cánh cửa đó một lần nữa không?....

Bên kia cánh cửa. cô vẫn khóc .Liệu những giọt nước mắt của cô có là vô nghĩa?...
Nguồn: truyennganhay

Hạnh phúc nơi đâu

21:50 |
Vũ yêu Ly theo những nguyên tắc của một người vô cùng bận rộn. Không được đòi hỏi gì ở người yêu, không được nhõng nhẽo yêu cầu này nọ kiểu con nít, cũng không được nhắn tin gọi điện trong giờ làm việc...
1. Hai mươi tư tuổi, trải qua một vài mối tình, một vài người đến và đi trong nước mắt, cuối cùng Ly cũng tìm thấy một người phù hợp để an yên yêu thương và sóng đôi trên một đoạn đường dài. Chuyện tình cảm vốn không rắc rối như thời mới yêu vẫn mường tượng, chỉ cần không cố gắng kiếm tìm cho mình một hoàng tử thì kiểu gì cũng sẽ thấy có ai đó phù hợp. Vì trên cõi đời này không có ai là hoàn hảo, vậy nên hãy học cách yêu thương một người cho trọn vẹn chứ không nên tìm kiếm một thứ vốn vô thường. 

Hiện tại Ly yêu Vũ, một người hơn cô bảy tuổi, khoảng cách tuổi tác khá xa nhưng không là gì cả khi hai người yêu nhau. Quãng thời gian của hai người bình lặng đến mức chẳng ai xung quanh nhận ra có điều gì bất thường.

Vào một ngày mưa gió, Ly thưa chuyện với mẹ là có một chàng trai đang theo đuổi mình, người ấy khá lớn tuổi và cũng xác định chuyện tương lai. Mẹ Ly ban đầu có hơi ngỡ ngàng, vì Ly thuộc tuýp con gái hiện đại, nếu chuyện chồng con chưa bị thúc giục mãi thì có khi cô nàng chẳng chịu đả động đến chuyện bạn trai. Nhưng đùng một cái nói có người yêu lớn hơn nhiều tuổi nên mẹ Ly đâm ra lo ngại. Ở cái khoảng cách như thế đủ biết rằng anh chàng kia đã từng trải nhiều, đã già dặn và chín chắn giữa công việc, tình cảm… còn Ly? Hai mươi tư tuổi chưa đủ nhiều để trải đời, lại vốn được nuông chiều nên cảm giác bước ra đời còn muộn hơn bạn bè cùng trang lứa. 

Ngày ra mắt mẹ Ly, Vũ trầm mặc, nói vừa đủ, cười vừa đủ. Khuôn mặt có nét vui xong lại thoáng nét buồn lạ lùng. Mẹ Ly không rõ cảm giác của mình, chỉ biết có đôi chút bất an. Khoảnh khắc Ly cúi đầu nhìn mẹ, thấy đôi bàn tay kia nắm trọn lấy đôi bàn tay con gái mình mẹ Ly mới yên lòng hơn một chút. Chí ít, thấy con trẻ yêu nhau, phụ huynh không khỏi có những phút không yên lòng.

Vũ yêu Ly theo những nguyên tắc của một người vô cùng bận rộn. Không được đòi hỏi gì ở người yêu, không được nhõng nhẽo yêu cầu này nọ kiểu con nít, cũng không được nhắn tin gọi điện trong giờ làm việc. Nhiều người nói Ly khờ, sao lại chấp nhận một anh chàng khô khan đến thế. Ly không rõ… biết là cảm giác của mình rất đúng, cảm giác của mọi người cũng rất đúng, nhưng việc nhận lời yêu Vũ và chấp nhận bên cạnh Vũ như một thói quen, quen thuộc đến mức dù không được thể hiện nồng nàn tình cảm xong vẫn cứ muốn đồng hành bên cạnh.
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
2. Chiều cuối tuần, thảnh thơi một vài trang sách mới bên cạnh cửa sổ quán quen, Ly nhâm nhi chuỗi ngày nghỉ như thể dài vô tận. Anh người yêu vẫn là lịch trình bận rộn, đến thời gian nhắn tin cũng không có nên chẳng có gì là lạ khi Ly vẫn hay quen xuất hiện ở đây mỗi khi rảnh rỗi, lại chỉ có một mình. Chủ quán là một anh chàng dễ tính, vui vẻ và hóm hỉnh, mấy lần có ra ngồi cùng Ly trò chuyện. Hôm nay là ngày trang hoàng quán đẹp hơn như thể có dịp gì đó đặc biệt, Ly hỏi bâng quơ, anh chủ quán lại mỉm cười, nụ cười duyên chất lừ.

- À, hôm nay sinh nhật quán đấy Ly! Hay tối nay ở lại chung vui với bọn anh nhé!

Ly mỉm cười, gật nhẹ.

- Sinh nhật quán quen thì nhất định phải ở lại dự rồi. Không biết thì thôi chứ biết thì cứ ở lỳ đây để xơi bánh, uống nước free.

Chủ quán hào phóng mỉm cười, kèm theo cái nháy mắt cho chắc cú.

- Ờm. Ai chứ người đẹp thì vô tư thôi.

Vài câu xã giao ngắn ngủi trôi qua, người nào lại tiếp tục công việc của người nấy. Anh chủ quán cùng nhân viên sắp xếp nào lọ hoa, nào nến, nào bàn ghế. Tất cả như phủ một màu ánh tím đến mộng mơ. Ly ngồi tiếp tục với những trang sách dở của mình, môi mỉm cười vì niềm vui vu vơ rõ ràng chẳng phải của mình nhưng vẫn muốn mượn để được vui lây cùng. 

Quán này của những ngày đầu tiên là chốn hẹn hò của Ly và Vũ. Vũ không phải tuýp người lãng mạn, anh không cố gắng tìm tòi địa điểm hẹn hò cầu kỳ, đẹp đẽ, với anh chỉ cốt tiện đường là được. Ly thì ngược lại, cô vốn thích nhâm nhi café cuối tuần, thi thoảng đi nghe nhạc live, thích tìm tòi những quán café trong ngõ nhỏ, ngách nhỏ của Hà Nội. Và quán Mây này là một trong những sự lựa chọn đầu tiên.

Ngày mới làm quen với Ly, Vũ phải nhiều lần lặn lội đến đây để gặp gỡ và trò chuyện, cho đến khi giữa hai người hình thành một mối quan hệ ngầm định nào đó, anh không có khái niệm gì về hẹn hò nữa, thỉnh thoảng đến nhà gặp nhau, thỉnh thoảng dắt nhau đi ăn ở đâu đó rồi lại về nhà nhau xem phim. Cuộc sống của anh là ngại chuyển động, vì anh đã dành sự chuyển động quá nhiều cho công việc rồi. Thời gian đầu Ly thấy nhàn nhã đến phát chán, chuyện yêu đương như thể được lên thời gian biểu sẵn sàng vậy.

Trong khi anh người yêu thì cố gắng thăng tiến, lúc nào cũng chỉ công việc và công việc, thậm chí đến bạn gái ốm cũng không hề hay biết, bởi có bao giờ chủ động nhắn tin hỏi han đâu? Nếu Ly là người nhắn tin mà lộ ra việc bị ốm thì thể nào cũng bị mắng là nhõng nhẽo này nọ. Nhưng chịu đựng dần rồi cũng thành quen, Ly quen luôn việc có bạn trai mà giống hệt như không có. Vẫn là những ngày cuối tuần lang thang không mệt mỏi, những buổi shopping với bạn bè, những chiều tâm sự cùng cô chị họ vẫn đang ế ẩm. Có lần cô chị nói.

- Mọi chuyện vẫn thế à? Liệu có chịu được lâu không?

- Ừm. Vẫn ổn. Bây giờ em quen rồi.

- Ừ. Nhưng nếu đến lúc không chịu được nữa thì chia tay đi. Đừng để quá sâu rồi mới nghĩ đến chuyện chia tay, lúc ấy đau khổ lắm.

- Thật ra… muốn chia tay hay không là do mình thôi mà.

Khác với chuyện tình cảm của những đứa con gái khác, chuyện tình cảm của Ly không khiến bạn bè thấy ghen tị, cũng chẳng muốn ỏ ê quan tâm. Chỉ vì một lẽ, anh người yêu quá khô khan, khô khan đến mức chuyện tình cảm chẳng có điều gì bí mật hay bất ngờ để người khác khám phá. Trước khi yêu anh, Ly đã nghĩ mình sẽ yêu một người khác hoàn toàn, đối lập hoàn toàn. Nhưng có vẻ như chuyện đời không gì là đoán trước được.
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
3. Cuối ngày, khi quán bắt đầu có những vị khách quen đầu tiên, Ly cất gọn những nghĩ suy về chuyện tình cảm sang một bên. Vậy đấy, vẫn là quen rồi nhưng không thể không nghĩ đến mỗi khi rảnh rỗi…

- Ê, Ly hoa khôi khóa 55 đúng không?

Ly nghe thấy tiếng có người gọi mình, giọng nam là lạ, lại thêm cách gọi cũng là lạ nên quay ngang dọc để tìm.
Người đó vừa chạm ánh mắt Ly là đi nhanh về phía cô, chìa tay ra bắt tay khá lịch thiệp.

- Ra trường lâu rồi, còn nhớ bạn cũ không?

Ly hơi ngạc nhiên trước dáng vẻ người đi bên cạnh. Nhưng nếu nói không nhớ thì rõ ràng là hơi phũ phàng. Anh chàng này là người đã can đảm trồng cây si trước cửa nhà Ly nhiều năm trước đây mà, thậm chí còn lớn tiếng nạt nộ những vệ tinh khác vây quanh Ly. Bất giác, Ly nhoẻn cười, nụ cười trong sáng như những ngày còn là sinh viên tung tăng trên giảng đường. 

Cuộc gặp bất ngờ, cố nhân là một người cực kỳ tâm lý và hóm hỉnh, Ly quên mất cả thời gian, những câu chuyện không rõ đầu cuối, chỉ biết rằng lâu lắm rồi Ly mới lại cười vui đến thế. Nụ cười của Ly trong veo, ánh mắt trong veo, thậm chí, tim mềm cũng trong veo, không có bất cứ một điểm gợn nào, thậm chí cả khi có điện thoại của anh chàng người yêu.

“Em nghe đây…”

“Em bận rồi anh à.”

Sau khi nghe điện thoại và quay lại chỗ ngồi, anh bạn nhìn Ly trầm ngâm, khuôn mặt thoáng nét buồn lạ.

- Ly phải về gấp à?

- À, không. Có chuyện gì gấp đâu.

Hai người cùng tham dự buổi mừng sinh nhật quán, trước đó Ly bất giác kéo tay anh bạn cũ đi mua hoa cùng
mình, một đóa hoa đủ xinh và duyên dáng dành tặng cho góc quán Mây thêm phần lãng mạn. Sau những màn chúc tụng, anh bạn ghé tai Ly thì thầm: “Đi ăn đêm không? Phở gà nhé? Mình bị đói mất rồi bạn ơi!”

Ly gật nhẹ, mỉm cười, tay bị kéo đi vô định trước khi kịp nhận ra. Đêm Hà Thành cũng trôi qua chầm chậm như cách cô gái cố níu vớt một khoảng dài của cảm xúc mà từ rất lâu rồi chưa kiếm tìm lại được. Hóa ra yêu thương làm cho Ly một thời tươi trẻ trở nên cằn cỗi, hóa ra tình yêu bấy lâu nay được bao bọc quá kỹ cũng có lúc làm cho cô gái trở nên mệt mỏi rã rời. Biểu hiện của mệt mỏi không phải là thở dài, không phải là nũng nịu hay vờ giận dỗi, mà biểu hiện của mệt mỏi là những nụ cười nhẹ như thinh không, nhẹ đến mức chàng người yêu chẳng thể nhận ra được nữa.

- Đằng ấy… có đang hạnh phúc không?

Giọng nam trầm nhỏ nhẻ bên tai, lúc ấm áp lúc lại mát lành như thể một cơn gió vừa vờn qua mái tóc, Ly im lặng, nói về một cuộc tình buồn thì nên nói thế nào cho phải? Một cuộc tình quá dài và quá sâu, một cuộc tình chỉ để người trong cuộc cảm thấy như một hồ nước lành, có thể vùi mình vào tắm bất cứ lúc nào xong chẳng mấy khi cảm giác rằng nó là điều cần thiết.
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
Đêm muộn, người bạn đưa Ly về nhà, chờ cô khuất sau cánh cổng và vẫy tay tạm biệt. Không một ai chủ động xin số điện thoại của đối phương để hẹn hò những lần sau đó bởi cả hai đều nghĩ rằng khi chìm vào giấc ngủ, bình minh của ngày mới sẽ mang những cảm xúc bất chợt buổi đêm đi xa. Ngày gặp lại bình yên, những cảm xúc chông chênh tìm chỗ tựa, ngày gặp lại có nụ cười của cô gái mà một chàng trai đã yêu say đắm từ nhiều năm về trước, có ánh mắt của anh trao cô, nhẹ nhàng, ân cần nhưng mãnh liệt.

4. Vừa vào đến cửa Ly bắt gặp cái nhìn như trách móc của Vũ. Anh không nói không rằng, đưa tay nắm chặt lấy cổ tay cô và những tiếng thoát ra gần như cố gắng kìm nén một cơn tức giận.

- Ai đấy? Sao không về với anh? Em lờ anh đi để đi với thằng đó có phải không?

Chỉ vừa cởi bỏ vẻ mệt mỏi thì Ly ngay lập tức thấy mình phải hứng chịu gấp nhiều lần hơn thế. Ngay lúc này cô gái cảm thấy yếu đuối đến mức có thể bật khóc, chỉ muốn khóc òa lên để được dỗ dành, để được an ủi. Chẳng biết từ khi nào anh người yêu có quyền ghen tuông một cách hung tợn như thế. Hễ đi về muộn và không nghe điện thoại thì thể nào cũng có chuyện. Ly nghe những cảm xúc không tên vỡ òa ra, nhưng cô gái vẫn cố nhẹ nhàng, điềm tĩnh.

- Bạn cũ của em, lâu lắm em mới gặp lại, bọn em chỉ đi chơi ngày hôm nay thôi.

Vũ quay đi, ánh mắt nghiêm nghị hằn lên từng tia giận giữ. Anh chàng chào mẹ Ly ra về và bỏ mặc Ly với cái nhìn hằn học. Khi người yêu ra khỏi cửa, Ly chạy vùng lên phòng riêng để khóc, nước mắt khô, nước mắt không thể rơi nổi, những tiếng nấc nghẹn… Đau khổ đến đắng lòng…

- Thằng Vũ vừa qua hỏi mẹ về chuyện đám cưới. Con xem… ý con thế nào?
Mẹ đứng ngoài cửa gõ ba tiếng và nói vọng vào trong, Ly cố gắng để lấy lại giọng điệu bình tĩnh, chậm rãi trả lời.

- Chuyện đó để từ từ tính đã ạ, con sẽ nói chuyện với anh Vũ sau.

Bên ngoài cánh cửa gỗ, mẹ Ly nén một nhịp thở dài. Đêm đi qua trầm lặng, những giọt nước mắt tràn nơi khóe mi người làm mẹ. Nếu nhất định là một lễ cưới xa hoa và diễn ra chóng vánh thì hạnh phúc thật sự của cô con gái đang ở nơi đâu? Ở nơi đâu thế? 

5. Sáng tinh mơ, Vũ đứng chờ nhiều giờ liền trước cửa. Anh đến với hy vọng làm lành với Ly. Sau cơn say, anh nhận ra mình đã hành động quá đáng. Có thể trong mắt người ngoài anh là một người đầy tham vọng và có phần ích kỷ, việc anh giữ Ly khư khư cho mình cũng bởi cảm giác bất an cứ đầy lên hơn bao giờ hết. Vũ từng rất sợ hãi khi để vụt mất Ly, nhưng khi biết cô chỉ chọn lựa mình thì anh mới yên lòng. Bên ngoài vẻ vô tâm là muôn vàn sự quan tâm tới người con gái anh yêu, chỉ có điều, những điều đó không thể hiện qua lời nói, chỉ là cái nhìn theo lặng lẽ. Con người Vũ vốn là vậy, khô khan đến mức không biết thể hiện mình, khi ghen tuông lại càng trở nên nông nổi.

Ly ra đi từ sớm, mẹ Ly cho biết cô nàng mang theo cặp sách đầy những cuốn mới mua, chắc có lẽ lại lạc chân đến một trong số những quán café quen thuộc. 
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
Vũ mất nhiều thời gian để nghĩ xem có thể tìm thấy Ly ở đâu. Có quá nhiều những cái tên quen thuộc, nhưng Ly sẽ chỉ có mặt một trong số những cái tên quen ấy. Còn cuộc họp với hội đồng quản trị về việc sẽ tiến cử anh lên nắm vị trí chủ chốt trong công ty. Những mỏi mệt bắt đầu ùa đến, như một phản xạ tự nhiên, Vũ nhớ Ly đến phát điên. Anh bắt đầu đi lùng sục khắp ngõ ngách những nơi mà cô có thể ghé qua và lưu lại ở đó…

Ly vẫn chọn Mây, chọn một góc bàn hờ hững phía cuối quán, nơi có những tia nắng như thu hẹp lại và nhoẻn cười chào anh chủ quán. Những câu chuyện về giá cả thị trường, về dân nhập cư, về những đứa trẻ… Ly quên mất rằng mình đã buồn nhiều như thế nào trước khi qua đây. Một lúc sau người quen lại đến, cậu ấy cười tươi như thể gặp Ly là điều may mắn nhất trong ngày.

- Đằng ấy có thói quen ngồi đây à? May quá thể. Hôm nay lượn vài vòng Hà Nội với mình không?

Cách xưng hô ngộ nghĩnh đến đáng yêu khiến Ly bật cười. Họ lại có những câu chuyện không đầu không cuối vui không dứt được. Phía đằng xa, Vũ đang miên man trong những suy nghĩ chồng chéo, vừa lúc Ly và anh chàng ngồi đối diện dong xe ra cửa quán, Vũ nhận được điện thoại của đồng nghiệp báo triệu tập cuộc họp gấp, sớm hơn ba mươi phút…

6. Sau buổi họp, anh chàng người yêu phi như bay về nhà gặp Ly và lồng vào tay cô nhẫn đính hôn, Ly chưa kịp nói gì, Vũ đã cướp lời như phấn khởi tột cùng.
- Anh làm được rồi, Ly à! Em sẽ là người vợ hạnh phúc nhất!
Ly ngờ ngợ, đôi mắt trong vô cảm, không có lấy một chút nào xúc động. Chiếc nhẫn trên ngón tay cô tròn xinh, viên đá nhỏ sáng lấp lánh, ánh mắt Vũ như chờ đợi, đôi môi anh gần kề như muốn cuốn trôi đi những ngập ngừng nơi cô.

- Em xin lỗi… 

- Không. Anh xin lỗi, anh xin lỗi vì đã lỡ lời với em, xin lỗi em vì đã không thể quan tâm em nhiều hơn trong thời gian qua… nhưng anh hứa, kể từ bây giờ…

- Anh không cần phải vậy đâu. Em không thể, Vũ à…
Tiếng Ly nhỏ dần, nước mắt bắt đầu rơi trên gò má phớt hồng.

- Là tại anh ta phải không? Cái anh chàng đã gặp em sáng nay ở Mây café đúng không? Ly, em phải nghe anh, chỉ là một cơn cảm nắng thôi, ngoan nào, hãy nghĩ về tình yêu của chúng ta, nghĩ về tương lai của anh và em, được không?

- …

- Ly à, có hai thứ mà em không nên đánh mất. Thứ nhất là chính em và thứ hai là tình yêu của anh. Sẽ không ai yêu em hơn anh cả, em biết không?

Vũ cũng bắt đầu khóc, những giọt nước mắt đầu tiên cho cuộc tình trải dài theo năm tháng. Nếu biết trước sẽ có những khoảnh khắc như thế này, anh hẳn là sẽ không yêu đương theo một cách đầy toan tính, đã không coi người yêu như vật sở hữu và coi tình yêu như một món đồ trang trí.

- Em đã mất cả rồi. Khi yêu anh em không còn là chính em nữa, em là một đứa sống vò võ với cô đơn, là một đứa đi thèm thuồng hạnh phúc của người khác, em thậm chí còn trở nên mệt nhọc hơn với cuộc sống vồn vã này. Và tình yêu của anh, em thấy nặng gánh quá rồi…

Ly tháo nhẫn ở ngón tay áp út, đưa lại gần chỗ Vũ, anh như một người vừa ra khỏi cơn ác mộng, vẫn chưa tin những gì mình vừa nghe được là sự thật, anh lắc đầu phủ nhận, người anh run lên.

- Không. Không thể… anh không thể mất em, Ly à…

Ly khóc cho những giọt nước mắt hối hận muộn màng. Tình yêu chưa bao giờ là thứ có thể định hình nổi đúng sai, bởi ai cũng sẽ yêu một người theo một cách rất khác. Vũ cũng vậy và Ly cũng vậy. Nhưng đến một lúc nào đó không thể hòa hợp được nữa, một trong hai người sẽ là người nới tay ra và buông lỏng mối quan hệ mà thôi.

Ly cúi chào rồi ra về trong lặng lẽ, anh người yêu còn ngồi đó một lúc đủ lâu, vứt ném hết cả nhẫn cưới và chiếc hộp đựng bọc nhung xinh xắn. Khi Vũ vừa ra khỏi quán, Ly trở lại chỗ ngồi cũ, cúi mình xuống kiếm tìm, những giọt nước mắt rơi dài trên má, rớt xuống nền nhà. Phía trong quầy, anh chủ quán Mây nhìn Ly lặng lẽ, trước đó không lâu, cô gái cũng đã từ chối lời đề nghị hẹn hò của anh bạn cũ, bây giờ lại từ chối người yêu hiện tại. Có lẽ đã quá mỏi mệt để dừng chân rồi, cô gái ấy không đáng phải nhận nhiều hơn những tổn thương thêm nữa.

Chuỗi ngày quen Vũ là chuỗi ngày dài đầy cố gắng, cố gắng yêu và trao đi yêu thương cho trọn vẹn. Nhưng đến khi nhận ra không thể tiếp tục, Ly phải dừng lại trước khi quá muộn thôi. Rồi sẽ có người xứng đáng đến với Ly, anh chủ quán Mây tin là vậy, tin là vào mỗi sáng khi cô gái ấy đến góc bàn quen thuộc sẽ có một nâu đá chờ cô, sẽ có một người nói cười mua vui với cô, và người đó sẽ tìm cách tỏ tình thích hợp vào một ngày không nắng gắt và gió chan hòa, ngày mà vết thương trong lòng cô gái đã lành da. Câu cuối cùng chủ quán Mây nói với Ly là một câu hỏi ngỏ.

- Em tìm gì dưới chân bàn thế? Là nhẫn cưới hay là tình yêu?

Đưa tay đỡ lấy tay Ly, chủ quán Mây mỉm cười rất nhẹ. Khi đôi mắt long lanh nước ngước lên nhìn anh, trong thâm tâm anh đã vang lên một câu nói, ấp ủ từ rất lâu sau nhiều ngày không dám thổ lộ.

“Nếu là tình yêu, hãy để anh chỉ em đến nơi có hạnh phúc".
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Nụ hôn trong mơ

21:41 |
…Nó nhắm mắt lại, gương mặt hơi ngửa lên khẽ ửng hồng. Chờ đợi. Hồi hộp.

Một phút trôi qua…

Rồi hai phút…

Sau đó là cả thế kỷ…

Chẳng có gì xảy ra cả.

Nó mở mắt ra. Anh đã biến mất. Trước mặt nó chỉ còn là khoảng không trống rỗng. Bóng của cái quạt trần quay chầm chậm phản chiếu qua đôi mắt long lanh. Trời đã sáng.

***

Nó vẫn thường hay nằm mơ cùng một giấc mơ ấy. Trong giấc mơ, nó và anh đi chơi với nhau, rồi về đứng trước cửa nhà nó. Trước khi vào nhà, nó quay mặt lại đối diện với anh, rồi khẽ nhắm mắt, chờ đợi một nụ hôn ngọt ngào bất chợt. Nhưng nụ hôn ấy không xuất hiện. Luôn là một khoảng thời gian dài như cả thế kỷ, rồi nó mở mắt, nhận ra mình vẫn đang nằm trên giường, và thứ duy nhất đọng lại trên môi nó là ánh nắng mai mới xuyên qua khe cửa sổ.
Nụ hôn trong mơ
Nụ hôn trong mơ
Anh và nó yêu nhau đã được hai năm. Hai năm, và anh chỉ mới nắm tay nó mỗi khi đi dạo, cốc đầu nó mỗi khi nó làm mặt xấu, hay thơm nhẹ lên má nó khi chia tay. Tất cả chỉ có vậy.

Nó bị ám ảnh, có lẽ bởi xem phim Hàn Quốc nhiều quá. Những khung cảnh lãng mạn khi nhân vật nam chính và nữ chính hôn nhau luôn là những cảnh nó cảm thấy trống ngực đập thình thình. Những lúc ấy, nó cũng khẽ nhắm mắt lại, dẩu môi ra, tưởng tượng như đang được hôn mởi một người yêu vô hình. Thế nhưng khoảnh khắc sung sướng giả định ấy chẳng kéo dài bao lâu:

“Tập làm vịt Donald hả con gái?”

“Ối,… mẹ này!”

Nó vội vã giấu mặt vào cái gối ôm bên cạnh trong khi mẹ nó vẫn cười. Thật là xấu hổ.

***

Nụ hôn mà nó hằng mong ước, nụ hôn đầu tiên trong tưởng tượng của nó luôn là một buổi tối khi nó chia tay anh, giữa con đường vắng vẻ đầy lá vàng xào xạc. Nó khẽ nhắm mắt lại, và nụ hôn ấy đến thật từ từ. Nó có thể cảm nhận thấy anh cúi xuống, cảm thấy hơi thở nóng hổi của anh. Và nụ hôn ấy thật ngọt ngào. Đó sẽ là nụ hôn đầu tiên của nó.

Nhưng anh chẳng bao giờ làm vậy.

Anh hơn nó hai tuổi. Hai tuổi thôi nhưng đó lại là một khoảng cách lớn. Anh người lớn, còn nó thì trẻ con. Nó cũng thấy vậy, dù đôi lúc nó cũng soi gương và tự nhủ: “Ồ, mình ra dáng người lớn rồi đấy chứ”. Anh thì lúc nào cũng coi nó là trẻ con cả. Nó hay nhõng nhẽo, và cực kỳ cứng đầu. Nó cũng chẳng hiểu sao anh lại có thể chiều theo hết những ý muốn của nó. Có thể là, theo nó nghĩ, những người đàn ông luôn có nghĩa vụ phải chiều người yêu.


“Anh ơi em muốn ăn kem”

“Không”

“Đi mà, có sao đâu.”

“Không là không”


Ừ thì không phải là tất cả những ước muốn của nó đều được anh chiều theo. Có những thứ anh chẳng chịu nghe nó dù nó đã giở hết những chiêu trò mè nheo của mình ra. Anh có thể chiều nó nhiều thứ, nhưng riêng những thứ (mà anh thấy chứ nó không thấy) không tốt cho sức khỏe nó thì chắc chắn không. Tuy hơi ấm ức nhưng nó cũng hãnh diện vì có người yêu biết quan tâm tới mình. Chẳng vậy mà nó đã đạt thành tích cai kem hai-mùa-đông-liền đó ư?


“Anh ơi”

“Sao?”

“…”

“Bụi bay vào mắt em à? Sao lại nhắm mắt thế? Để anh thổi cho nào.”

Phùuuuuu!

“Anh đúng là ngốc, không chơi với anh nữa.”


Thôi được rồi, anh còn phá cả cái khung cảnh lãng mạn mà nó bày ra vào ngày 14/2 năm ngoái nữa. Đúng là tên đại ngốc. Nó đã làm mọi thứ thật hoàn hảo, tất cả để làm cho nụ hôn đầu tiên của nó thật đặc biệt, vậy mà anh lại chẳng hiểu ý nó, lại còn tưởng nó bị bụi bay vào mắt nữa chứ.

Sau hôm ấy nó giận anh mất cả tuần. Anh dĩ nhiên là không hiểu tại sao nó giận, cứ cách vài tiếng lại gọi cho nó một lần, nhưng nó không thèm nghe. Anh chạy đến nhà nó xin xỏ, thì nó không thèm gặp. Cho đáng đời!

Nhưng đến ngày thứ 8, nó hình như quên hẳn là nó giận anh, ra khỏi cổng trường là chạy tới ngồi sau anh như thường lệ. Mãi đến khi nó nhận ra thì anh đã đang huýt sáo véo von ở đằng trước.

“Anh huýt sáo cái gì thế?”

“Ừ anh vui vì em hết giận đó mà”

“Xì, anh cứ đợi đấy.”

“Tất nhiên rồi, ngày nào mà anh chả đợi em”

“Anh,… đồ đểu.”

***

Hôm nay tan học nó ra tìm anh, nhưng anh không có ở đó.

Nó gọi cho anh mấy lần, nhưng anh không nghe máy.

Nó hậm hực tự đi về nhà. Đây là lần đầu tiên anh trễ hẹn. Lần đầu tiên nó ra khỏi cổng trường mà chẳng thấy anh.

Hay anh bị làm sao?

Nó bắt đầu cảm thấy lo lắng. Có thể anh bị gì đó. Chốc chốc nó lại liếc chừng điện thoại.

New message…

“Mẹ anh đang phải cấp cứu, em tự về nhé!”

Tin nhắn chỉ có vậy. Mẹ anh đang ở bệnh viện, có lẽ bị tai nạn hay gì đó.

Nó vớ lấy áo khoác, xin phép mẹ rồi lấy xe đi thẳng đường, chân vẫn còn đi đôi dép trong nhà.

Đi được một lúc, nó bỗng nhớ ra, nó chẳng biết anh đang ở đâu. Nó rút điện thoại ra gọi cho anh.

“Alo”

“Anh đang ở đâu thế?”

“Anh đang ở viện.”

“Viện nào?”

“Viện X. Nhưng em không phải đến đ...”

Anh còn chưa kịp nói hết, nó đã tắt điện thoại và lao đi.

Khi nó tới nơi, anh đang ngồi chờ ở hành lang, đôi mắt mệt mỏi. Nó nhẹ nhàng đến ngồi xuống bên cạnh anh, hỏi khẽ:

“Mẹ anh sao rồi?”

“Vẫn đang ở trong đó.”

“Anh ăn uống gì chưa?”


Anh không trả lời, sau đó là một khoảng im lặng dài. Nó chỉ biết ngồi lặng lẽ nhìn anh. Anh đang chảy nước mắt. Nó nghĩ nên gọi là chảy nước mắt, vì gọi là khóc thì nghe yếu đuối quá. Nó nhìn anh, bất giác đưa tay lên quệt vào má mình, vì một hàng nước long lanh vừa mới xuất hiện.

Bỗng cánh cửa mở ra, một bác sĩ chạy lại chỗ anh.

“Mẹ tôi thế nào rồi bác sĩ?”

“Bác mất rất nhiều máu, đơn vị máu dự trữ cuối cùng của chúng tôi vừa dùng cũng không đủ. Nhưng nhóm máu của anh không phù hợp, anh có tìm được người nào khác không? Chúng tôi đã gọi thêm nhưng xe chuyển máu phải 15 phút nữa mới tới được đây.”

“Tôi, tôi không…”

“Bác ấy nhóm máu gì ạ?”. Nó vội hỏi.

“Nhóm O”

“Cháu cũng có nhóm máu O, có thể dùng máu của cháu được không?”

“Có thể, vậy cô đi theo tôi.”

Anh đứng trân trân nhìn nó, không nói nên lời.

“Em…”

Nó quay qua anh, bắt gặp đôi mắt lo lắng của anh, tự nhiên nó cảm thấy tim mình đập mạnh, có cái gì đó đang thôi thúc nó.

Nó kiễng chân lên hôn anh…


Choang!

Có ai đó đã đập vỡ chiếc đồng hồ cát vô hình. Dòng cát dường như ngừng lại, lắng đọng giữa không trung.

Không gian bỗng sáng, rồi tối, sáng, rồi tối,… Bóng đèn neon chớp tắt, rồi lại chớp sáng liên tục.


Một…

Nó đang kiễng chân lên vừa đủ để môi nó chạm vào môi anh. Khuôn mặt đã quá quen thuộc với nó nay đang ở khoảng cách thật gần. Nó có thể thấy hai bên sống mũi còn vương lại vài vệt nước. Đôi mắt với cái nhìn ấm áp vẫn mở to nhìn nó…


Hai…

Nó khẽ nhắm mắt lại. Rồi xung thần kinh bắt đầu truyền về từ những giác quan. Nó nghe tim mình đập một lần.

Mềm.

Mặn.

Ướt…


Ba…

Nó nhận ra nó đang hôn anh, nụ hôn đầu tiên của nó. Cảm giác thật lạ. Nó muốn vòng tay ôm lấy anh. Nhưng thật lạ, tay nó chỉ hơi nhúc nhích được chút. Cánh tay đã phản ứng quá chậm so với những suy nghĩ chồng chất của nó bây giờ.

Chẳng còn khái niệm về thời gian. Xung quanh mọi thứ dần biến mất, chỉ còn có nó với anh. Giá mà nó có thể cứ thế này mãi…


Nó chớp mắt. Thực tại lại hiện rõ rành rành xung quanh nó. Nó quay mặt đi, nhanh chóng bước đi theo vị bác sĩ vào căn phòng bên cạnh. Cảm giác ấy vẫn chưa rời bỏ nó.

Nó nhìn theo ống tiêm to đùng đang cắm vào da thịt, nhưng dường như dữ liệu từ các giác quan của nó vài phút trước đã lấp đầy bộ não. Giờ đây nó đang bị quá tải và mọi dữ liệu mới đều không có cách nào vào được đầu óc nó. Trước mắt nó vẫn là khuôn mặt anh, thật gần.

Nụ hôn đầu tiên của nó đã trái ngược hoàn toàn với những gì nó từng tưởng tượng, những gì nó từng thấy. Không phải một khung cảnh lãng mạn với lá vàng rơi, không phải khoảnh khắc nhắm mắt hồi hộp chờ đợi, không phải cảm giác hay mùi vị mà nó từng nghĩ. Tất cả, hoàn toàn khác biệt. Một nụ hôn khi anh yếu đuối, một nụ hôn trước khi nó cho đi một ít chất lỏng sống của mình cho mẹ anh, một nụ hôn đặc biệt, vào đúng thời điểm. Một nụ hôn chứa đầy đủ tình yêu của nó trao cho anh, hạnh phúc ấy có cả vị những giọt nước mắt.

Nụ hôn ấy, có lẽ, không phải là không đáng mơ ước.

Nó khẽ mỉm cười…
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Bởi vì em rất ngốc!

19:55 |
Em không biết tôi đã yêu em nhiều bao nhiêu, chỉ riêng điều ấy thôi cũng đã được gọi là ngốc nghếch.
Bởi vì em rất ngốc!
Bởi vì em rất ngốc!
Em là một cô gái ngốc nghếch, đến nỗi em không thể nhận ra rằng mình đã ngốc như thế nào. Chỉ có tôi, một kẻ si tình luôn đứng ở phía sau để dõi theo em là nhìn thấy điều ấy. Đôi khi cảm thấy giận dự ngốc nghếch ấy của em nhiều lắm, nhưng đôi khi tôi cũng không biết nữa, dường như tôi yêu em chính là bởi sự ngốc nghếch vừa đáng thương, vừa đáng giận lại vừa đáng tội nghiệp này.

Em ngốc bởi em không chịu nhìn thấy tấm chân tình của người đang ngày ngày ở bên cạnh mình mà trái tim cứ luôn hướng về phía khác. Trên đời này có biết bao con đường để đi, vậy mà em lại để cảm xúc của mình che lấp đôi mắt, để rồi chỉ nhìn thấy duy nhất một con đường và cứ nhất định bước chân vào, dẫu cho con đường ấy trải đầy gai.

Nhưng trên con đường tình yêu em lại luôn cố gắng đuổi theo người đang chạy phía trước mà không chịu dừng lại dù chỉ là một chút thôi để thấy có một gã si tình khờ khạo cũng đang đuổi theo mình
Nhưng trên con đường tình yêu em lại luôn cố gắng đuổi theo người đang chạy phía trước mà không chịu dừng lại dù chỉ là một chút thôi để thấy có một gã si tình khờ khạo cũng đang đuổi theo mình
Nhưng trên con đường tình yêu em lại luôn cố gắng đuổi theo người đang chạy phía trước mà không chịu dừng lại dù chỉ là một chút thôi để thấy có một gã si tình khờ khạo cũng đang đuổi theo mình (Ảnh minh họa)

Rồi một ngày em trở về cùng với một trái tim mang đầy thương tích. Có thể em không biết hoặc giả là cố tình không chịu biết rằng tôi đã luôn ở đây và đợi chờ. Tình yêu của tôi đủ lớn để thúc giục tôi kiên nhẫn đứng đợi, ngay cả khi trái tim em đang hướng về phía người khác chẳng phải là mình. Mỗi bước đi của em luôn có tôi đứng ở phía sau dõi theo, mỗi bước va vấp của em khiến lòng tôi đau nhức. Nhưng trên con đường tình yêu em lại luôn cố gắng đuổi theo người đang chạy phía trước mà không chịu dừng lại dù chỉ là một chút thôi để thấy có một gã si tình khờ khạo cũng đang đuổi theo mình.

Em không biết tôi đã yêu em nhiều bao nhiêu, chỉ riêng điều ấy thôi cũng đã được gọi là ngốc nghếch. Tôi nhìn em, em nhìn ai? Trên nẻo đường tình hai ta đều là hai kẻ ngốc nghếch. Mỗi lần nhìn em khóc, em đau, trái tim tôi lại càng quặn thắt lại. Em buồn bã, em tuyệt vọng khi tình cảm của mình trao đi chẳng hề được đáp lại, còn tôi lại đau đớn, tan nát bởi nhìn thấy trái tim em đang rướm máu, bởi giọt nước mắt của người con gái mà tôi hằng yêu thương chẳng phải dành cho mình.

Ngày nhận ra người ta không yêu mình, em trở về cùng với một con tim tổn thương và rách nát. Tôi như một người thợ hàn cần mẫn cứ cố gắng tìm mọi cách để hàn gắn, để chắp vá, để chữa cho lành trái tim ấy chẳng còn đau. Nhưng mặc cho bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu công sức tôi bỏ ra, em lại cứ nhớ nhiều hơn quên, cứ mãi hoài niệm, mãi hướng trái tim về miền dĩ vãng, để rồi nỗi đau kia cứ dai dẳng mãi chẳng thể vơi đi chút nào.

Em thật ngốc khi chẳng chịu mở lòng mà luôn cố gắng tự mình chịu đựng tất cả, để rồi mãi vẫn không thể thoát khỏi những đớn đau
Em thật ngốc khi chẳng chịu mở lòng mà luôn cố gắng tự mình chịu đựng tất cả, để rồi mãi vẫn không thể thoát khỏi những đớn đau
Em thật ngốc khi biết thế nào rồi mình cũng sai mà vẫn làm, biết thế nào rồi đôi chân mình cũng đau mà vẫn bước tiếp. Em dẫm trên con đường trải đầy chông gai và đá sỏi, đôi bàn chân em tướp táp, đau đớn nhưng em biết không, đôi chân em còn đang dẫm lên một trái tim.

Em đau thế nào, em khóc bao nhiêu bản thân tôi là người rõ hơn ai hết. Nhưng em thật ngốc khi chẳng chịu mở lòng mà luôn cố gắng tự mình chịu đựng tất cả, để rồi mãi vẫn không thể thoát khỏi những đớn đau. Những nụ cười gượng gạo, thoang thoảng nét buồn trên gương mặt em làm con tim tôi tê tái. Giá như em hiểu rằng có một bờ vai luôn ở đây để sẵn sàng cho em dựa vào bất cứ khi nào cảm thấy mỏi mệt. Giá như em gọi cho tôi…

Em ngây thơ đặt niềm tin của mình vào một nơi mà tất cả mọi người đều nghĩ rằng không đáng. Em dại dột đến mức khờ khạo khi cứ sống mãi với những hình ảnh trở về từ miền dĩ vãng. Em không chịu để quá khứ kia ngủ yên, thỉnh thoảng lại lôi nó ra và đánh thức. Giá mà em bớt ngốc hơn một chút, giá mà em quay lại một chút để biết rằng tôi đã kiên nhẫn ở đây đợi chờ mình.
Nguồn: eva